Welcome Guest [Log In] [Register]

Top newest is loading...Please wait...
Chào mừng bạn đến với (¯`·.º-:|:- ♥ Trái Tim Đồng Cảm ♥ -:|:-º.·'¯). Chúng tôi hy vọng bạn sẽ thích khi truy cập.


Bạn đang xem diễn đàn của chúng tôi như là một khách. Điều này có nghĩa là bạn có giới hạn đối với một số khu vực của các hội đồng và có một số tính năng bạn không thể sử dụng. Nếu bạn gia nhập cộng đồng của chúng tôi, bạn sẽ có thể truy cập được các tính năng của diễn đàn, và sử dụng rất nhiều thành viên chỉ như là các tính năng tùy biến hồ sơ của bạn, gửi tin nhắn cá nhân, và đăng b́nh chọn trong phiếu thăm ḍ ư kiến.... Việc đăng kư là đơn giản, nhanh chóng, và hoàn toàn miễn phí


Join our community!


Nếu bạn đă là thành viên xin vui ḷng đăng nhập vào tài khoản của bạn để truy cập vào tất cả các tính năng của chúng tôi:

Username:   Password:
Add Reply
Bến đợi - Kokubu Karin
Topic Started: Mar 31 2008, 01:31 AM (2,020 Views)
kokubu karin
Member Avatar
Thành viên chính thức
Đây là tác phẩm hư cấu. Hoàn toàn không có mối liên hệ với bất cứ cá nhân, đoàn thể hay sự kiện nào.
Mọi sự trùng hợp nếu có đều nằm ngoài ư muốn, và tác giả không chịu trách nhiệm với các việc phát sinh.
~Kokubu karin~





Bến đợi






Author: kokubu karin



Bản quyền: Nếu bạn muốn post truyện do kokubu karin viết lên các website/blog…, xin vui ḷng liên hệ trực tiếp với karin qua Y!H: nhung_luv_yaoi221085, hoặc vào website: http://ficland.info/index.php gửi tin nhắn cá nhân; mọi hành vi post truyện không xin phép sẽ bị coi là xâm phạm quyền của tác giả, chủ sở hữu quyền tác giả.



Category: General/Yaoi/Long fic



Rating: M



Warning: Lemon/Non-con/shota (không dành cho trẻ dưới 16, đề nghị đủ tuổi mới vào đọc. Nếu ai vượt rào, tác giả không chịu trách nhiệm)



Status: Incompleted (đă có end, ko đem con bỏ chợ đâu ^^)



A/N: karin đă xây dựng lên cốt truyện này vào mùa hè năm 2005, nhưng do chưa bao giờ viết yaoi, không có kinh nghiệm cũng như không viết được, karin đă tặng cốt truyện cho một người từng là bạn, họ giờ quên món quà này rồi. Hôm trước lục đống bản thảo viết tay, chợt nh́n thấy những trang giấy của truyện này. Karin type lên. Giọng văn lần đầu viết yaoi rất ngây thơ ngu si, từ ngữ cũng đơn giản không cầu kỳ, đôi chỗ rất non tay, nhưng muốn giữ nguyên, hoàn toàn không chỉnh sửa văn phong cho đến cốt truyện.

Truyện được xây dựng từ năm 2005, nên bất kỳ bạn đọc nào từng đọc những truyện trước đây karin đă viết, khi đọc truyện này sẽ bắt gặp một vài h́nh ảnh nhân vật đậm phong cách kokubu karin, vài chi tiết t́nh huống bản quyền kokubu karin, th́ cũng đừng ngạc nhiên nhé.

Là yaoi, nên sự tưởng tượng sẽ được karin cố gắng phát huy một cách tối đa trong khả năng. Ai thấy t́nh tiết bịa quá th́ đó là chủ ư của tác giả nghen ^^

Đặc biệt: Cách xưng hô sẽ được thay đổi theo từng chương cho phù hợp với tuổi của nhân vật chính.

Mong mọi người chỉ bảo giúp đỡ trong cả quá tŕnh post truyện.



***
San: thêm vào sau tên họ của một người lớn tuổi hơn để tỏ ḷng kính trọng quư mến. Dùng cho cả nam và nữ.
Kun: thêm vào sau tên họ của một người thuộc giới nam ít tuổi hơn. Thể hiện sự thân mật quư mến.



Summary: Truyện kể về cuộc đời Kiyose, từ lúc cậu chín tuổi cho đến khi chết bên nấm mồ người cậu yêu bằng cả cuộc đời và mạng sống của ḿnh.

Vốn xuất thân là con trai người đầu bếp không chồng, kiyose bị cậu chủ 15 tuổi bắt nạt và cưỡng bức khi mới chín tuổi; cậu bé bỏ trốn, lưu lạc qua Trung Quốc, rồi lại vướng mắc vào một vụ đắm tàu, để rồi đẩy đưa số phận kiyose đến Anh quốc.

Câu chuyện bắt đầu ở nước Nhật, rồi qua Trung Quốc và kết thúc ở Anh.




V́ một vài lư do, hiện karin không thể post trực tiếp truyện vào forum, nếu các bạn muốn đọc, hăy vào link này: http://ficland.info/showthread.php?t=1227
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
kokubu karin
Member Avatar
Thành viên chính thức
Bến đợi

Author: kokubu karin
Nguồn: http://ficland.info/showthread.php?t=1227



CHƯƠNG MỘT : Thằng con hoang







Nhật bản.



- Trả đây! Trả lại đây - Tiếng la của đứa bé làm những chú chim đang nhàn nhạ rỉa cánh giật ḿnh, bay dáo dác lên trời. Tiếng la đủ lớn để khiến chúng hoảng sợ nhưng không đủ sức khiến đứa lớn động ḷng.

- Cái này là thứ ǵ chứ, thằng con hoang? - Một tay giơ cái vật màu đen đen lên cao, một tay đẩy đầu đứa bé ra xa không cho nó chạm vào, đứa lớn săm soi – Trông cứ như con ngựa nhỉ. Mày kiếm đâu vậy thằng con hoang? Á à… hay mày ăn cắp?

Bị đẩy mạnh té nhào xuống đất, nó liền bật dậy, tiếp tục lao vào giành món đồ trên tay hắn, mặc dù biết sức không thể thắng nhưng nó phải lấy lại bằng được:

- Tôi không ăn cắp! Trả lại tôi. Trả lại đây!!! – Càng cố lao vào càng bị hắn hất ra, nó ôm chặt cánh tay năy giờ vẫn giơ lên cao, níu xuống, sự ĺ lợm làm hắn bực ḿnh, giang tay tát một cái trời giáng.

Nó ngă đập đầu vào chậu Nguyệt Quế ngay cạnh đó.

- Đừng có chạm vào tao! Thằng con hoang bẩn thỉu – Chưa dứt lời, hắn bồi thêm một đá vào bụng nó, cú đá đau đến mức nó cong người lại theo phản xạ để tránh cú đá thứ hai nếu xảy ra.

Nơi đây là góc khá khuất trong vườn, ít người qua lại, mà dù có đi qua trông thấy cũng không dám can. Tại hắn là cậu chủ của ngôi nhà đồ sộ này, nó chỉ là đứa con trai người hầu, ai mà bận tâm đến việc cậu chủ chơi đùa bắt nạt chút xíu người hầu.

- Tưởng thứ ǵ hay… - Hắn ném cái vật màu đen xuống đất – Th́ ra là con ngựa gỗ dơ dáy. Nó thật hợp với đứa con hoang như mày…haha..haa…hahaa

Nói xong, hắn bỏ vào trong nhà sau khi nhổ băi nước bọt khinh bỉ vào mặt nó. Chờ hắn khuất sau hành lang khu nhà lớn, nó lồm cồm ḅ dậy, chạy đến nhặt con ngựa gỗ lên. Đôi mắt khựng lại khi thấy một chân con ngựa bị găy ĺa, nó cảm thấy sống mũi cay cay nhưng nó không khóc, nhất định không khóc. Ông Sugusi_người làm vườn từng nói “Con trai không được khóc, bất kỳ việc ǵ cũng không được rơi nước mắt! Khóc là yếu đuối. Khóc là nhu nhược”. Nó đă quyết tâm không khóc và sẽ không bao giờ khóc. Chùi nước mắt bằng tay áo chắp vá mấy miếng vải khác màu, nó cất con ngựa vào cái túi nhỏ màu nâu, vừa làm nó vừa tự thấy ḿnh thật ngốc; tự nhiên giở con ngựa ra xem làm ǵ, để thằng Koujii nh́n thấy. Nó ngu thật mà. Đưa tay lên cốc đầu như tự trừng phạt, rồi nó đặt tay lên chiếc túi màu nâu, để chắc chắn con ngựa vẫn c̣n ở đấy.

Đây là món quà duy nhất Kiyose được mẹ tặng từ khi sinh ra đến giờ, lúc nó bốn tuổi. Nên Kiyose cất giữ cẩn thận lắm. Đă năm năm, con ngựa vẫn luôn ở bên, vẫn sạch sẽ trông như mới, bởi ngày nào nó cũng mang ra lau chùi cẩn thận, lớp gỗ bề mặt mỗi ngày lại mịn hơn rất nhiều. Kiyose thích con ngựa v́ đó là món quà mà người nó yêu thương nhất cho nó. Mặc dù đôi khi Kiyose vẫn tự hỏi: Mẹ cũng yêu nó chứ?

Kiyose từng hỏi ông Sugusi, ông mắng nó một trận “Mẹ phải yêu cháu th́ mới sinh ra cháu. Cháu tưởng sinh một nhóc con dễ lắm à? Phải mang thai chín tháng mười ngày, rồi khi sinh, chăm sóc bế bồng, rồi nuôi cháu lớn một ḿnh…”; ông nói nhiều lắm, nó nhớ không có hết. Với đầu óc của đứa trẻ chín tuổi th́ Kiyose hiểu đơn giản là mẹ phải mang nó trong bụng qua ba mùa khác nhau. Ba mùa th́ lâu lắm, nó tuy nhỏ nhưng cũng biết là lâu và dài, nó đếm từng ngày từng ngày để xem một mùa có bao nhiêu ngày, và thấy lâu ơi là lâu, lâu đến mức nó cũng không thể biết là bao nhiêu ngày nữa. Tại nó chỉ biết đếm đến hai mươi thôi, nó có được đi học đâu mà biết đếm, con của người hầu th́ sao được đi học. Tuy nhiên, ông Sugusi biết đọc biết viết, ông có dạy Kiyose học. Kiyose không những biết đếm đến hai mươi mà c̣n viết được cả tên nữa cơ. Dù mỗi lần nó viết tên nó lên chiếc lá bằng cái bút xơ xác hết ng̣i bằng lông, ông Sugusi đều chê nó viết xấu như ma, những khi đó nó bỏ ngoài tai hết, nó biết viết quan trọng hơn là viết đẹp, thế cũng đủ vui rồi. Đang toe toét cười với chính ḿnh th́ tiếng la nhỏ của mẹ làm nó méo xẹo “Chết! Mẹ sẽ lại mắng nữa cho xem”. Ba chân bốn cẳng, nó phóng vào trong bếp, nơi mẹ đứng băm băm món ǵ đó màu đỏ tai tái.

- Mày chạy đâu thế hả thằng đần kia? Đi rửa bát ngay. C̣n làm vỡ bát như hôm qua sẽ tiếp tục nhịn ăn, biết chưa hả - Sau khi ném cái giẻ lau vào người Kiyose, mẹ lại tiếp tục công việc dang dở.

Mẹ Kiyose vốn bị bán vào ngôi nhà này từ 7 tuổi, gia đ́nh ông ngoại nghèo mà đông con gái nên bán bớt con để mong đi ở cho nhà giàu th́ ít ra cũng có cái ăn cái mặc. Sau mười tám năm hầu hạ nhà chủ, mẹ Kiyose vẫn đẹp, tuy không tươi trẻ như những cô gái 25, 26, nhất là đă có một mụn con, nhưng ở mẹ nó lại toát ra nét đẹp mặn mà từ chính lớp người lao động chân tay. Kiyose luôn thấy mẹ đẹp, đẹp hơn cả phu nhân, đẹp hơn tất thảy những người làm việc trong căn nhà đồ sộ này.

Nh́n mẹ thêm lần nữa, rồi Kiyose lủi thủi bước đến mấy cái chậu đầy bát bẩn, cẩn thận rửa từng chiếc, nó không muốn bị đói v́ sự vụng về của ḿnh. Từ trưa qua đến giờ nó có được ăn cái ǵ đâu, bụng đói meo; trừ nắm cơm vắt bé xíu ông sugusi lén cho chiều qua. Ông Sugusi thật tốt với nó, không như mẹ. Tuy nó yêu mẹ nhiều, nhưng cũng thấy ghét mẹ ghê, v́ mỗi bận nó làm vỡ bát khi rửa là mẹ lại không cho ăn cơm. Cơm của người hầu vốn ít, với cơ thể c̣m nhom nhỏ hơn so với tuổi th́ lại càng quan trọng. Kiyose thường xuyên bị bỏ đói, bụng không có ǵ nên tay cứ run run, khiến bát đĩa trơn tuột khỏi tay. Mà có phải chỉ rửa bát không đâu, nó c̣n lau nhà, xách nước. Cái nhà này to gấp mấy chục lần những nhà xung quanh, lau từ tờ mờ sáng đến khi mọi người ăn sáng xong, ra đồng làm việc hay đến xưởng của ông chủ, mới lau xong. Tiếp đó phải xách nước từ giếng vào đổ đầy mười cái chum; rồi chẻ củi và làm những việc mẹ sai; làm xong cũng tối mờ tối mịt. Đó là lư do Kiyose cứ gầy tong teo, tuy da không sạm đen v́ phơi nắng nhưng lúc nào cũng tái xanh thiếu chất.

Nó cũng chẳng phàn nàn ǵ khi phải làm nhiều, v́ đấy là công việc của một người hầu, nhưng có một vài thứ khó chịu khó ưa cứ như cố t́nh tăng sự mệt mỏi kiệt quệ lên thân thể nó. Chính là thằng Koujii_nhị công tử của gia tộc lớn nhất nh́ kinh đô. Kiyose là người không biết ghét bỏ ai, không giận được lâu, nhưng thằng Koujii là một ngoại lệ. Thằng này lớn hơn nó sáu tuổi, hay cậy lớn bắt nạt, coi nó như món đồ chơi biết chạy. Nó ghét thằng này không phải v́ thường xuyên bị bắt nạt, bị phỉ nhổ hay coi thường, mà tại hắn mà mẹ ghét rồi đánh nó.

Kiyose bị bắt nạt chỉ v́ nó là đứa trẻ con duy nhất trong căn nhà đồ sộ này, bị ghét v́ cái vẻ ngoài hiền lành ngoan ngoăn_thằng Koujii từng bảo thế. Bị chọc phá, bị đánh, nó không phản kháng, nhưng khi thằng Koujii chửi nó là đồ con hoang th́ nó không thể ngồi im. Nó xông vào đánh lại, dĩ nhiên nó thua, te tua bầm dập. Nó thua, thằng Koujii thắng, vậy mà hắn mách với phu nhân là Kiyose đánh hắn. V́ vậy mẹ bị gọi lên pḥng phu nhân. Khi trở về mẹ tát nó hai bạt tai đau rát má. Mẹ chửi, mẹ nhiếc móc, nó khiến mẹ bị mắng, lại c̣n suưt bị đuổi việc; mẹ cấm nó không được đến gần cậu chủ Koujii, dù bị đánh hay bị chửi cũng cấm căi lại. Nó không chịu, để rồi lại ăn đ̣n nữa, mẹ tát đau lắm, nó vẫn c̣n nhớ mà. Mẹ bảo nếu không nghe lời th́ từ nay không được gọi mẹ là mẹ, sẽ đuổi ra đường, không cho cơm ăn… Nó không ăn cơm cũng chẳng sao, tại nó quen bị bỏ đói rồi, nhưng không được gọi tiếng mẹ th́ nó làm không nổi. Nó yêu mẹ, mặc dù mẹ đánh rất đau, nhưng mẹ là người nó yêu nhất, là người chịu mang thai nó hơn ba mùa.

Nghĩ thế, nó không c̣n dám thanh minh nữa, nó không muốn không có mẹ, dù mẹ là người không bao giờ chịu nghe nó nói.

Từ đó, Kiyose trở thành món đồ chơi của thằng Koujii, nó cố tránh mặt mỗi khi thấy thằng này từ xa, nhưng nhiều lần vẫn không thoát được. Nó không phản kháng thằng Koujii, không đánh nhau với thằng này ngay cả khi bị gọi là đồ con hoang, vậy mà mẹ vẫn ngày càng không ưa nó. Nó làm ǵ cũng bị mẹ chửi, cũng bị đánh; nó hoàn toàn không biết nguyên do mẹ ghét bỏ. Như hôm nay nó đi xách nước, không chú ư dưới chân, nó mắc phải sợi dây thằng Koujii chăng dưới đất để bẫy, thùng nước vỡ sau cú ngă; mẹ không nghe giải thích, cầm cây gậy gần đó phang nó tới tấp. Trong cơn đau của nhiều vết lằn, nó nghe loáng thoáng tiếng mẹ “mày c̣n định ám tao đến bao giờ nữa đây? V́ mang thai mày mà tao không lấy được người tao yêu… rồi v́ mày mà tao từ chức quản gia xuống làm con nấu bếp… tất cả chỉ v́ mày… v́ mày. Tao đă bảo mày không được đến gần cậu Koujii rồi cơ mà… mày… chỉ v́ mày…”. Những người hầu khác đă ra đồng hoặc đến xưởng, không có ai ở đây để can ngăn mẹ; nơi xó bếp th́ ai bén mảng đến để bận tâm những người hầu cơ chứ… Nó không c̣n nghe thấy ǵ nữa, tất cả trước mắt chỉ có một màu đen sâu hun hút, nó bị cuốn vào sâu hơn, sâu hơn nữa. Không! Nó không muốn vào, làm ơn, nó không nào, nó mà bị cuốn vào thứ đen kịt đáng sợ đó th́ mẹ sẽ lo lắng lắm đấy…Mẹ! Mẹ ơi…Mẹ!!!

Vừa bật dậy, Kiyose thấy ḿnh mẩy đau nhức, nên đành phải nằm xuống. Nó tự hỏi sao lại đau khắp người, sao lại nằm đây? Nó đang làm việc theo lời mẹ cơ mà…nó từ từ nhớ lại mọi việc. Nó đi xách nước, thùng vỡ, mẹ.. đúng rồi, mẹ đánh…đau lắm…h́nh như lúc đó mẹ nói… như là, con hoang? Mẹ cũng gọi nó là thằng con hoang sao? Chỉ v́ không có bố mà bị gọi là con hoang? Nó không hiểu. Không có bố th́ là con hoang à? Nó không có bố đâu phải do lỗi của nó. Từ lúc sinh ra nó đă không có bố rồi cơ mà. Chứng tỏ việc không có bố không phải tại nó. Nó đâu có hư, mẹ nói ǵ nó cũng nghe lời. Thế sao mẹ lại bảo tất cả tại nó gây ra? Nó thật sự không hiểu nổi. Chắc phải hỏi ông sugusi thôi, cái ǵ ông cũng biết hết.

Tiếng mở cửa làm Kiyose giật ḿnh, mẹ bước vào, trừng mắt nh́n:

- C̣n nằm đấy??? Tỉnh rồi th́ đi rửa bát ngay cho tao. Mày c̣n chờ ai làm hộ hả? Không làm th́ lấy ǵ đổ vào mồm - Mẹ xỉa xỉa ngón tay lên trán nó, rồi bỏ ra khỏi căn pḥng bé xíu của hai mẹ con.

Nó lồm cồm ḅ dậy, cảm thấy đau vùng lưng và bả vai, nhưng không dám nằm lại v́ sợ mẹ giận nữa, mà nó cũng đói rồi. Rửa bát xong sẽ được ăn cơm, chắc giờ này mọi người đă ăn xong hết.

Lê cái chân đầy vết bầm xuống bếp_một căn pḥng chứa rất nhiều đồ liên quan nấu nướng lúc nào cũng ám khói củi, Kiyose tỉ mẩn ḱ cọ từng cái bát..một cái…hai cái…năm cái…hai mươi cái…nhiều quá, tay nó bắt đầu mỏi. Không biết nhà lăo gia có bao nhiêu người, mà mỗi lần nó rửa bát tốn rất nhiều thời gian. Đang rửa th́ mẹ đi đến, ch́a cái bánh bao ra trước mặt:

- Ăn đi. Cơm tao để trong chạn, rửa xong lấy ăn. Tối nay mày ngủ ở đây. Đừng có về pḥng – Nó thấy giọng mẹ dịu dàng hơn mọi ngày – Nghe chưa? Không được về pḥng đâu đấy. Mày mà bén mảng đến gần cửa là tao chặt chân.

Nói rồi mẹ bỏ đi, để lại bao nhiêu thắc mắc cho Kiyose.

Kiyose vụt chạy theo mẹ v́ chợt nhớ:

- Mẹ, mẹ ơi! Thế con có được sang chỗ ông Sugusi ngủ không? Nằm ở đây nhiều muỗi lắm. Con hứa không về pḥng đâu. Mẹ nhé!

Lưỡng lự, mẹ nói:

- Tuỳ mày. Muốn ngủ đâu th́ ngủ, tao không quan tâm, nhưng lăo làm vườn có hỏi th́ mày phải bảo là do mày muốn qua chỗ lăo ngủ, biết chưa?

- Dạ, con biết – Nó chẳng bận tâm lắm đến lời nhắc nhở, nó chỉ cần biết nó được sang chỗ ông Sugusi là mừng rồi.

- Nhớ đấy, cấm bén mảng về pḥng.

Chờ mẹ đi khỏi, Kiyose tiếp tục rửa nốt đống bát đĩa, rồi lấy cơm trong chạn ra ăn. Nó muốn mau chóng đến chỗ ông Sugusi chơi. Mọi lần lén lút mon men đến gần căn pḥng nhỏ cuối vườn là bị mẹ đánh. Mẹ không thích ông Sugusi, mọi người trong căn nhà này đều không thích ông, nhưng là người làm vườn giỏi, lai tạo được nhiều giống hoa lạ, nên lăo gia khoái ông lắm. Có lẽ v́ lư do đó mà ông chưa bị đuổi. Ông lại c̣n được một căn nhà nhỏ ở tít cuối vườn, dù ai cũng kêu xập xệ, vậy mà đối với nó: căn nhà tuyệt vời đẹp hơn nhà của lăo gia, v́ sống trong đó là ông Sugusi_người luôn luôn tốt với nó, hay cho nó cơm nắm mỗi bận bị nhịn đói. Nó thích ông lắm, thích ông gần bằng thích mẹ. Nhớ đến mẹ th́ nó cảm thấy lúc năy me thật kỳ lạ, mẹ làm ǵ trong pḥng mà lại cấm nó quay về pḥng, lại c̣n đồng ư cho nó sang chỗ ông Sugusi_một việc mẹ chưa bao giờ làm từ trước đến nay.

Mải suy nghĩ, Kiyose không biết bản thân đang đi về pḥng, có lẽ tại thói quen. Kiyose định quay lại để sang chỗ ông Sugusi, chợt thấy lăo gia đi đến. Đứng lại, cúi đầu chào lăo gia lễ phép, nó nhận ra bàn tay lăo gia xoa nhẹ đầu nó, cũng lại một cử chỉ chưa bao giờ được nhận từ bé đến giờ. Hôm nay thật nhiều việc kỳ lạ. Chờ lăo gia đi xa, nó tính bước ra vườn, thoáng khựng lại, ánh mắt soi mói cảnh lăo gia đang đứng trước pḥng nó, à, pḥng của nó và mẹ.

Sao lăo gia lại đến đây? Thắc mắc lắm cơ, nhưng không dám đứng lại xem, cửa đang được kéo ra, nhỡ mẹ trông thấy nó th́ chết, nó sẽ bị chặt cụt chân. Với viễn cảnh không c̣n chân để đi, nó ba chân bốn cẳng chạy vụt ra vườn với hy vọng mẹ chưa phát hiện. Cứ thế chạy, đến khi dừng lại để thở, căn nhà của ông Sugusi đă ở trước mặt. Đưa tay gơ cửa, không phải chờ lâu, tiếng chân đang đi ra nói cho nó biết ông có trong pḥng. Cửa mở, một ông lăo lưng hơi gù, mặc chiếc áo bông nâu sờn vai cộc tay khoác bên ngoài áo dài tay có chất liệu xù x́ mà mỗi lần nó xoa tay lên đều thấy ram ráp; ông lăo có khuôn mặt gầy, da sạm lại màu vàng ung ủng, những vết thâm như càng mờ đi thẫm lại lẩn vào trong da ở hai bên má, rất nhiều nếp nhăn rũ xuống đầy mệt mỏi trên trán. Ở ông lăo toát lên vẻ phúc hậu của một người già có ánh mắt ấm áp.

- Sugusi-san, cho con ngủ cùng tối nay nha. Con sẽ không giành chăn với Sugusi-san đâu.

Ph́ cười với cái giọng trong veo của nó, ông Sugusi nói:

- Kiyose-kun đó hả? Vào trong đi con – Nó yêu ông không chỉ v́ ông quư nó, mà c̣n bởi ông là người duy nhất gọi đúng tên nó, việc mà ngay cả mẹ cũng chưa bao giờ làm, mẹ toàn kêu “đồ đần” hay “thằng ngu kia”; c̣n thằng Koujii cứ một hai “thằng con hoang”, mọi người lại gọi nó là “nhóc con”. Từ trước đến nay chưa ai gọi nó Kiyose hết. Chỉ duy nhất Sugusi-san.

Căn pḥng không lớn, chỉ có chiếc phản gỗ thấp tè sát cửa sổ mở ngỏ trông ra vườn, cạnh đó là chạn để đầy ly cốc, cùng vài b́nh tṛn tṛn lúc nào cũng đóng kín mít; căn pḥng có thêm chiếc ghế con cạnh tủ, chiếc bàn hơi nghiêng nghiêng giữa pḥng, và cái ḥm to đùng ông Sugusi vẫn để kéo, thùng nước tưới cây, cuốc, hai ba bộ quần áo vá chắp chíu nhiều miếng khác màu… Căn pḥng đơn sơ nhưng đối với nó, nơi đây ấm cúng không khác ǵ pḥng của mẹ và nó đâu, kể cả mấy chú nhện hay giăng tơ trên trần nhà cũng thân quen với nó gấp tỉ lần những người chủ của căn nhà to đùng bên ngoài căn pḥng này.

Chạy vào ngồi lên cái ghế nhỏ đặt cạnh bàn, đung đưa hai chân, nó luyến thắng nói:

- Sugusi-san biết không, hôm nay mẹ cho con ngủ ở đây, con vui lắm cơ, mỗi lần xin đến sugusi-san chơi, mẹ đều mắng. Mẹ cũng lạ lắm, đồng ư ngay khi con mở miệng xin. Chắc tại mẹ bảo con không được về pḥng ngủ. À, ông ơi, lúc năy con thấy một việc ngộ lắm, con kể ông nghe nha…

- Thôi nào Kiyose-kun, con nói từ từ thôi, c̣n để ông nghe với chứ - Đặt chiếc bánh bao vào tay nó, ông cười dịu dàng – Bánh bao c̣n nóng, con ăn đi, ông đoán bữa cơm lúc năy chưa làm con hết đói phải không nào.

- Sao ông biết? Cơm có xíu à, con ăn vèo cái hết. Nhưng năy mẹ cũng cho con bánh bao, đỡ đói thêm tẹo. Giờ ông lại cho con nữa, sao hôm nay con có duyên với bánh bao thế không biết – Nó toe toét cười, đưa bánh lên miệng cắn.

- Cha bố cậu, học ai cách nói văn hoa thể hử? Ăn từ từ thôi, nghẹn bây giờ - Ông đưa tay vỗ vỗ lên lưng nó - Đấy, ông đă bảo…

Nó hét ầm lên khi tay Sugusi-san vừa chạm vào lưng. Đau quá đi, bây giờ mới nhớ nó bị mẹ đánh hồi chiều, đă khỏi đâu.

- Kiyose-kun, con sao vậy? Đau ở đâu? - Miệng nói, tay vén áo nó lên, những vết bầm tím dọc ngang lưng nó, có những chỗ máu đă đông lại - Mẹ lại đánh con hả? Để ông lấy thuốc, con lên giường nằm sấp xuống đi.

Quá quen với việc Kiyose bị thương nên pḥng ông lúc nào cũng sẵn thuốc. Thuốc chậm lên vết thương đau rát, nhưng nó cắn răng nhất định không khóc không kêu, v́ nó là con trai mà. Trong khi bôi thuốc, không gian im lặng giữa một già một trẻ càng cô đặc hơn. Nó cảm thấy tay ông sugusi run run khi bôi thuốc, nó biết ông thương nó lắm, chắc ông phải rất lo khi nh́n thấy những vết bầm tím này. Không biết ông có hiểu lầm không nhỉ? Nó bị mẹ đánh là do nó hư, nó có lỗi v́ làm vỡ thùng nước. Nghĩ vậy nên nó lên tiếng thanh minh:

- Không phải tại mẹ đâu, tại con hết, con làm vỡ thùng nước, mẹ mới đánh con đó. Sugusi-san đừng ghét mẹ con nha, đừng nha – Lay lay tay ông sugusi, nó ngước đôi mắt biết nói nh́n ông van xin. Nó đâu biết, đôi mắt đó có ma lực đặc biệt, bất kỳ ai nh́n vào ánh mắt đẹp nao ḷng màu nâu nhạt này là đều không thể khước từ điều ǵ hết. Ông sugusi cũng không thể thoát khỏi ma lực của đôi mắt, đành ôm nó vào ḷng kèm giọng dịu dàng khàn khàn của người già:

- Con yêu mẹ lắm phải không? Yêu nhiều lắm đúng không con? Ông biết rồi, con yên tâm, ông không ghét mẹ con đâu. Ông sao có thể ghét người mà Kiyose-kun yêu thương chứ, phải không nào chó con của ông.

- Thật hả sugusi-san? Sugusi-san không ghét mẹ th́ con vui lắm. Con không muốn ai ghét mẹ hết á. Con yêu mẹ lắm, v́ mẹ là người mang thai con qua ba mùa mà, sugusi-san nhỉ. Người tuyệt vời vậy, sao có thể ghét cơ chứ - Nó cười lí lắc, mà không biết những lời đó làm ông sugusi thấy lặng đi. Một đứa bé c̣n nhỏ như nó mà đă có những suy nghĩ biết ơn người sinh thành, dù khá ngây thơ, th́ chắc chắn phải là đứa trẻ tốt, một đứa trẻ đáng được hưởng yêu thương và hạnh phúc.

- Ừ, con nói đúng. Ai có thể ghét được cơ chứ. Thôi, muộn rồi, con đi ngủ đi kiyose-kun, mai c̣n dậy sớm - Đỡ nó nằm nghiêng xuống giường rồi kéo chăn đắp ngang bụng, nhưng tay nó đă ngăn ông lại.

- Con quên mất, có việc này con muốn hỏi Sugusi-san? Con hoang là ǵ hả Sugusi-san? Là xấu xa lắm ạ?

Ông sugusi giật ḿnh như chạm phải lửa, chắc có ai trêu chọc nó đây, họ thật quá đáng, những lời như vậy mà cũng có thể nói với một đứa bé được sao?

- Sao con hỏi vậy? Ai nói thế, Kiyose-kun?

- Thằng Koujii đó sugusi-san. Nó kêu không có bố th́ là con hoang, cả mẹ cũng hay mắng vậy. Bộ cứ ai không có bố th́ là con hoang, là xấu hả sugusi-san? Nhưng con không có bố đâu phải tại con – Nó phụng phịu - Từ khi sinh ra con đă không có bố, như vậy đâu phải tại con, đúng không sugusi-san?

Ông sugusi không biết trả lời sao nữa, đôi mắt nó trong sáng quá, một ánh nh́n không vẩn đục, ông muốn nó luôn giữ lại được sự trong sáng thánh thiện này. Nhẹ xoa đầu nó, ông dịu dàng lên tiếng:

- Đúng, Kiyose-kun đâu có lỗi. Kiyose-kun là đứa bé ngoan, lỗi ở đây do hoàn cảnh đưa đẩy, không ai có lỗi trong đây hết…

Không để ông nói hết, nó chen ngang:

- Thế sao mẹ bảo tại con? Khi đánh con, mẹ đă nói vậy mà, con chỉ làm vỡ thùng nước thôi, sai tại con mà mẹ không cưới được ai đó…rồi bị cắt chức…rồi…

- Ngốc à – Ông sugusi tát yêu nó - Mẹ con đang giận, khi giận th́ không ai b́nh tĩnh được hết, mà đă mất b́nh tĩnh th́ hay nói lung tung lắm, sẽ nói nhưng câu ngay cả bản thân không hề muốn nghĩ. Con có hiểu không kiyose-kun?

Đưa tay găi găi tai, nó suy nghĩ những ǵ ông suggúi vừa nói. Vậy lúc đó mẹ đang giận nên mới nói thế, chứ b́nh thường mẹ có chửi nó là con hoang đâu, mẹ chỉ hay kêu “đồ ngu” thôi. Mẹ giận v́ nó làm vỡ thùng, vậy đúng là tại nó hết rồi. Nó bị chửi cũng đúng thôi. Với suy nghĩ đơn giản ngây thơ, nó ngước lên nh́n ông sugusi trong cái nh́n: cháu hiểu rồi.

- Vậy là tại con làm mẹ giận nên mới bị mắng là con hoang phải không sugusi-san?

- Không hẳn thế. Cũng không phải tại con, ông nghĩ lúc đó v́ mẹ con đang giận việc ǵ đó, con lại phạm lỗi, nên mẹ mới giận quá mất khôn thôi.

- Con không hiểu - Vẫn là đôi mắt không t́ vết mở to đầy dấu hỏi – Sao mẹ giận ai đó lại trút lên con? Như vậy là thiếu công bằng, mẹ giận không đúng người.

- Có những việc khi lớn con sẽ hiểu, bây giờ có nói con cũng không hiểu đâu, kiyose-kun à – Ông sugusi thấy nên dừng ở đây, trẻ con không cần biết quá nhiều sai lầm của người lớn – Con chỉ cần biết đó không phải lỗi của con. Nhưng lần sau, làm việc ǵ cũng nên cẩn thận nhé kiyose-kun, đừng hậu đậu quá, đi đứng phải ngó trước ngó sau.

- Con biết rồi – Chu môi phụng phịu, nó không cảm thấy thoả măn với những giải thích của ông Sugusi. Nó lớn rồi, đă chín tuổi, lớn hơn bé Hana hai tuổi_con gái phu nhân mà. Chưa bằng ḷng nhưng nó cũng không thắc mắc nữa, ông Sugusi đă đứng lên đóng cửa sổ vào, hành động tương đương lời nhắc “đến giờ đi ngủ”.

Nằm bên cạnh ông Sugusi, nó cứ quay hết bên này qua bên khác, không giải được khúc mắc trong ḷng th́ một đứa trẻ chín tuổi hiếu động như nó sao ngủ nổi chứ. Có thể do bực ḿnh v́ cái cơ thể c̣m nhom bên cạnh loay hoay sột soạt, cũng có thể v́ lo lắng vết thương của nó mà ông Sugusi bất chợt hỏi:

- Vết thương đau lắm hả kiyose-kun? Con chịu khó, mai sẽ đỡ.

- Dạ.

Nó “dạ” rồi lại quay bên này quay bên kia, mắt không chịu khép, thi thoảng lại len lén nh́n ông sugusi. Cuối cùng ông sugusi đầu hàng ánh mắt đó, đưa tay lên xoa đầu tŕu mến:

- Thôi được rồi. Chó con. Con muốn nói ǵ th́ nói đi, ông sẽ nghe; nhưng nhanh lên, mai con c̣n phải dậy sớm lau nhà đấy. Ông không muốn các vết thương của con chưa kịp khỏi đă tét ra v́ vết mới đâu.

Ông sugusi thật hiểu ư nó, thảo nào nó quư ông ghê; nghĩ vậy nó nói một hơi như sợ ông sugusi đổi ư th́ nguy:

- Sugusi-san, năy con thấy một việc ngộ lắm cơ. Trước lúc đến đây, con thấy lăo gia vào pḥng của con và mẹ đó sugusi-san. Lạ đúng không Sugusi-san? Tại có bao giờ lăo gia bước vào khu nhà của người hầu đâu, nhất là vào pḥng con nữa. Ông thấy ngộ không? - Hỏi xong, nó ngước nh́n ông sugusi chờ đợi câu trả lời, chờ hoài không thấy ông sugusi ư hử ǵ, cứ im lặng, làm nó sốt ruột lay lay tay – Sugusi-san có thấy giống con không? Sao không trả lời con vậy?

- Kiyose-kun, việc này con kể với ai chưa?

- Dạ chưa, lăo gia vừa kéo cửa là con chạy một mạch đến đây, con sợ mẹ trông thấy sẽ chặt cụt chân con, mẹ doạ vậy đó sugusi-san. Con chưa kể với ai hết.

- Con đừng kể chuyện này với ai ngoài ông nhé. Kiyose-kun hứa đi nào, hứa không nói với ai hết.

Chẳng cần nh́n vào đôi mắt nghiêm khắc của ông sugusi, nội việc bắt nó hứa cũng đủ hiểu việc này nghiêm túc ra sao. Nó gật đầu cái rụp dù đang nằm nghiêng, cái gật đầu chỉ là chút cử động khá nhẹ:

- Con hứa. Kiyose sẽ không nói việc này với ai ngoài sugusi-san.

- Kiyose-kun có biết lời hứa đối với một trang nam nhi quan trọng ra sao không? Lời hứa nặng ngh́n cân. Nên kiyose-kun đă hứa điều ǵ với ai th́ phải thực hiện đến cùng, dù chết vẫn phải giữ lời. Vậy mới xứng làm đàn ông con trai.

- Vâng, con hiểu thưa sugusi-san – Nó dạ to v́ bản thân lại vừa được ông sugusi dạy thêm điều mới.

Tuy nhiên, trẻ con vẫn cứ là trẻ con, ṭ ṃ hiếu kỳ luôn dẫn đầu mọi việc; nó tiếp tục khúc mắc chưa thông:

- Ơ, vậy lăo gia vào pḥng của con và mẹ làm ǵ vậy - Tự hỏi rồi lại tự động năo trả lời, nó hét lên nho nhỏ - Hay tại con làm vỡ thùng nước, rồi nhiều lần vỡ bát nên lăo gia đến đánh mẹ con, giống mẹ đánh con không?

Ḍng suy nghĩ trôi tuột khỏi bộ năo ngây thơ của chín tuổi cũng là lúc nó bật dậy lo lắng.

- Ngốc à, không phải thế - Ôm nó lại để nó khỏi nhảy xuống giường, ḷng ông sugusi thoáng ấm lại khi yên tâm đứa trẻ này tuy khổ cực nhưng vẫn trong sáng thánh thiện, và là một đứa bé ngoan – Lăo gia không đánh mẹ con, lăo gia đến chỉ để bàn công việc thôi.

Ông sugusi càng nói càng thấy thương đứa trẻ trong tay ông:

- Chứ lớn rồi, ai c̣n bị đánh đ̣n như con nít nữa.

Đôi mắt ánh nét nghi ngờ chiếu vào ông sugusi, nó biết ông sugusi không nói dối đâu, nhưng vẫn cứ lo cho mẹ nhiều. Ông sugusi vơ vỗ trán nó khi bắt gặp ánh mắt chưa tin tưởng hoàn toàn:

- Đă bao giờ ông nói dối kiyose-kun chưa? – Cái lắc đầu ngượng nghịu hơi xuôi xuôi của nó làm ông cười khẽ - Chưa phải không? Mai con nh́n mẹ xem, nhớ quan sát kỹ có vết bầm nào trên người không. Sẽ không có. Chắc chắn với chó con đấy. Nào, giờ muộn rồi, kiyose-kun của ông đi ngủ thôi.

Theo đà đỡ của ông sugusi, nó nằm xuống:

- Sugusi-san vẫn chưa trả lời: lăo gia vào pḥng con làm ǵ?

- Quỷ ạ. Vẫn c̣n ṭ ṃ. Việc người lớn, con nít không nên hỏi. Lăo gia có việc mới t́m đến mẹ con. Mà kiyose-kun có chịu ngủ không đấy? Không nghe lời ông hả?
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
kokubu karin
Member Avatar
Thành viên chính thức
Sợ ông sugusi giận sẽ không ai chơi với nó nữa, lần này mắt nhắm chặt lại, cố dỗ giấc ngủ muộn đến sớm. Sáng mai dậy, nó sẽ chạy về pḥng, xem mẹ có bị thương không, xem ông sugusi đoán đúng không…nó dần dần ch́m vào giấc ngủ. Hôm nay xảy ra nhiều việc thực sự quá sức với một đứa trẻ chín tuổi. Chỉ sau vài phút nhắm mắt, môi nó đă hơi hé ra chép chép như đang ngao du tại một bữa tiệc nhiều món ăn nào đấy. Nó đâu biết bên cạnh là ánh mắt già nua của một người yêu thương nó hơn ruột thịt, đang nh́n nó dịu dàng mà cố giấu đi tiếng thở dài hiểu chuyện.







********







Hôm sau Kiyose dậy thật sớm, chạy về pḥng để xem ông sugusi nói đúng không. Nó cứ quan sát mẹ hoài, cố t́m xem có vết bầm tím hay chảy máu nào không, căng con mắt ra nh́n để rồi nhận thấy mẹ vẫn như thường ngày, không vết thương, không dấu hiệu bị đánh; trừ việc mẹ vui vẻ hơn, nụ cười luôn trên môi, g̣ má hồng trong nắng. Nó thấy lạ nên mon men đến gần, th́ mẹ quay sang nói với giọng hết sức nhẹ nhàng hiếm có:

- Đi lau nhà đi, muộn rồi đấy.

Ngạc nhiên đến mức nó cứ đứng trơ mắt ra nh́n, khiến mẹ gắt lên:

- Ơ hay, sao chưa đi? Lau nhà đi chứ. Hay để tao làm luôn cho mày?

Vội vàng xách thùng chạy đi, nó không muốn mẹ bực ḿnh, nếu hôm nào mẹ cũng dịu dàng dễ thương vậy th́ tuyệt biết bao. Trong tâm trạng vui vẻ, nó lau nhà mà cứ có cảm giác đang làm việc ǵ đó vốn yêu thích, cơ thể và hai cánh tay không mỏi mệt xíu nào. Cứ vậy, cả ngày nó lâng lâng bay bổng làm việc, không bận tâm đến ruồi muỗi vo ve xung quanh, bỏ qua luôn lời trêu chọc thâm ư của thằng Koujii. Nó thấy yêu mẹ hơn và dự tính tối sẽ ôm mẹ rồi nói yêu mẹ thật nhiều, sẽ hứa ngoan hơn, luôn nghe lời, nên mong mẹ hăy luôn cười với nó.

Sau khi ăn cơm xong, cùng nụ cười toét đến mang tai, nó hí hửng về pḥng th́ mẹ đột ngột bước vào bếp, phán câu xanh rờn khiến nụ cười tắt ngóm.

- Đêm nay mày cũng không được về pḥng, nghe không. Ngủ lại bếp hoặc thích qua lăo sugusi th́ qua, tao không cấm.

Há hốc miệng nh́n mẹ, sao nó lại không được về pḥng chứ, dù thích ông sugusi đến mấy th́ nó vẫn muốn ở bên mẹ cơ, muốn nói là yêu mẹ mà… Giọng gằn của mẹ bứt nó khỏi suy nghĩ:

- Mày làm ǵ câm thế? Có nghe tao bảo không? Cấm về pḥng đêm nay!!!

- Dạ nghe, con nghe - Sợ mẹ giận sẽ không cười với nó nữa, nó hấp tấp trả lời – Con sẽ không về pḥng ngủ đâu.

- Tốt – Nói rồi mẹ quay đi, sau khi khẽ mỉm cười với nó, nhưng do lâu nay vốn không thân thiện hay thực tâm yêu nó, nó từng nghĩ vậy, nụ cười của mẹ chỉ hơi giật giật mép rồi buông.

Bếp trở về yên tĩnh như mỗi tối. Những chạn chén màu nâu xỉn nhạt ngạo nghễ nh́n nó, những chiếc bát im ĺm dơi theo đôi mắt đầy dấu hỏi. Trần bếp khá cao so với đứa trẻ bị thiếu dinh dưỡng chân tay lúc nào cũng khẳng khiu, cũng như to hơn xa vời hơn khi ngắm h́nh bạn của sự thất vọng trên khuôn mặt xụ xuống. Đâu đó trên mái là tiếng chuột kêu lẫn lộn giữa tiếng thạch sùng chắt lưỡi, gây ra thứ âm thanh gai góc buồn buồn xuyên vào tim nó. Hàng loạt câu hỏi bật ra: Sao mẹ không cho nó về pḥng? Mẹ ghét nó đến mức không muốn nh́n thấy nó ư? Hôm nay nó đâu làm ǵ để mẹ giận, sao lại đối xử với nó thế? Hay… cái đầu nhỏ bé chợt loé lên ư nghĩa, có khi đêm nay lăo gia đến pḥng để bàn “việc của người lớn” nên mẹ mới cấm về pḥng ngủ. Là việc ǵ nhỉ? Việc ǵ mà hôm qua đến, hôm nay cũng đến?

Quá thắc mắc và do không chiến thẳng nổi con quỷ ṭ ṃ hiếu kỳ của một đứa trẻ; vượt qua nỗi sợ bị chặt chân, Kiyose lén lút ṿng về pḥng, ḷng tự nhủ phải cẩn thận nhẹ nhàng tránh gây tiếng động.

Chờ lăo gia vào pḥng, cửa khép lại, nó rón rén ḅ tới trước cửa, áp tai nghe trộm, trái tim th́ dộng binh binh trong lồng ngực. Biết nghe trộm là xấu, nhưng khúc mắc không được giải đáp th́ nó sẽ bị ông sugusi giận v́ cứ loay hoay cả đêm cho xem, nó chả thích vầy chút nào.

- Thôi mà, lăo gia… đừng… đau em - Phải áp sát tai hơn, cơ thể nó co ro nép vào bức vách, nửa sợ có ai đi qua trông thấy, nửa lo lắng bởi tiếng rên đứt quăng của mẹ.

Sao mẹ đau? Lăo gia đánh mẹ? Thế sao mẹ không có vết thương trên người? Có nên vào pḥng xin lăo gia tha tội không? Nhưng…nếu vào mẹ sẽ biết nó nghe lén, biết nó lẻn về pḥng, biết nó không nghe lời, mẹ sẽ chặt chân nó mất. Bất giác trong vô thức, nó đưa tay sờ xuống chân mà run run. Nó sợ không c̣n chân để đi, mà mẹ th́ đang bị đánh…Làm sao bây giờ? Vào hay không vào? Nỗi sợ mất chân và sự lo lắng cho mẹ cứ giằng co trong đầu; cuối cùng nó quyết định mở cửa, v́ nó từng nếm những trận đ̣n roi tét hết thịt, nó biết cảm giác đau ra sao, hoàn toàn không muốn mẹ cũng… Đau lắm, trận đ̣n hôm trước vẫn c̣n âm ỉ nhức nhối mỗi bận xách nước. Đau như vậy, ḿnh nó chịu đủ rồi…

Đang đưa tay tính kéo cửa th́ nó giật bắn bởi giọng ngọt ơi là ngọt:

- Hết rượu rồi, lăo gia đợi em đi lấy…nhanh thôi…

Xoẹt!!!

Tiếng cửa kéo khẽ.

Mẹ bước ra, trợn mắt khi thấy nó, c̣n nó sợ hăi không mở nổi miệng, môi chỉ mấy máy vài cái như muốn thanh minh nhưng không tiếng nào thoát ra ngoài được. Mẹ vội vàng đưa tay bịt miệng, lôi nó ra góc khuất của hành lang khu nhà dành cho người hầu. Mùi Nguyệt quế từ khu vườn thoảng đến đọng trên hai mái tóc bắt hơi sương. Nó thấy khó thở, cố gỡ tay mẹ, sức quá yếu nên chỉ khi mẹ buông tay, hai cánh mũi hít lấy hít để không khí lẫn lộn nhiều mùi vị vào buồng phổi. Chưa kịp điều hoà lại hơi thở, nó đă thấy rát bỏng một bên má; mẹ tát rồi kề sát mặt vào nó, mắt đối mắt, giận dữ trong tiếng rít tựa loài mèo hoang vẫn kêu hàng đêm bên kia bức tường nhà lăo gia:

- Tao đă bảo KHÔNG ĐƯỢC VỀ PH̉NG. Bây giờ, cút!!! Biến đâu th́ biến. Mày c̣n bén mảng gần pḥng, mai chết với tao – Nói rồi mẹ lẳng thật mạnh khiến nó té nhào, bên má trái mài lên mặt đất lởm chởm lớp sỏi rải thành con đường ṃn màu trắng dẫn ra cổng.

Nó không đau v́ một bên mặt đầy vết xước, mà đau v́ thái độ của mẹ. Mẹ thực sự ghét nó, trong khi nó lại lo mẹ bị đánh, c̣n định xông vào van xin lăo gia, bỏ qua cả nỗi sợ bị mất chân. Mẹ thật đáng ghét! Sao nó thấy ghét mẹ thế không biết; sao không hỏi lư do nó ở đó? Dù mới đầu ṭ ṃ nghe lén nhưng nó v́ yêu mẹ nên mới lo lắng, sao mẹ không hiểu chứ. Ghét mẹ quá… Mải suy nghĩ trách móc, nó không biết bản thân đang đi đâu. Đến khi nhận ra th́ thấy nơi này lạ hoắc.

Xung quanh tối đen, nó đang đứng trên một hành lang dài hun hút, sàn gỗ sạch sẽ thơm tho, nó thấy điểm cuối hành lang có ánh trăng rọi màu vàng dịu rủ nét buồn xuống cả khoảng rộng dẫn đến một dăy nhà khác. Mất vài giây suy nghĩ, nó mới đoán được đây là khu nhà của lăo gia, phu nhân và tên Koujii đáng ghét, nơi kẻ hầu như nó không được phép đặt chân đến. Thấy phải gấp rút quay về, nhỡ ai biết nó từng đến đây th́ mẹ con nó sẽ mất việc. Mỗi tội, nó quên…đường về mất rồi. Năy vừa đi vừa trách mẹ, nó không biết v́ sao có thể ṃ vào tận đây, thật quái lạ.

Đang loay hoay th́ cánh cửa bên trái mở ra, nó sợ quá định bỏ chạy th́ một bàn tay kéo giật nó vào pḥng. Chưa kịp hoàn hồn, giọng nói vang lên bên cạnh làm nó muốn xỉu:

- Thằng con hoang, sao mày dám đến đây? Nơi này không dành cho loại bẩn thỉu như mày – Nh́n nó khinh khỉnh bằng nửa con mắt, thằng Koujii hất người nó vào cánh cửa – Mày muốn cuốn gói ra đường hả?

- Tôi… tôi đi lạc - Giọng nó run run sợ sệt càng khiến thằng Koujii cười khùng khục một cách bỗ bă.

- Sao mày đi lạc giỏi thế? Lạc đâu không lạc, lạc ngay vào gian nhà lớn - Hắn nheo mắt đầy vẻ thâm hiểm khó ḍ – Hay mày tính ăn cắp?

- Không! Không có. Tôi không có ăn cắp – Nó xua tay rối rít như chạm phải lửa – Tôi lạc, tôi không nói dối… để tôi đi khỏi đây…

Miệng nói chân bước, chưa kịp ra đến cửa, hắn đă phán câu xanh rờn khiến nó khựng lại khiếp đảm:

- Mày muốn tao thưa lại việc này với bà mẹ khó tính của tao không?

- Làm ơn đừng nói – Nó như thấy hai chân mất hết sức để đỡ thân h́nh c̣m nhom, cơ hồ cả người muốn khuỵ xuống - Cậu… cậu Koujii xin đừng nói, mẹ tôi sẽ bị mất việc… tôi…

- Được. Tao không nói - Mắt hắn loé lên sự nham hiểm đầy toan tính, nụ cười lộ ra hàm răng khấp khiểng trông xấu xí và rất gian xảo - Đổi lại mày phải nghe lời tao. Cấm phản kháng trước yêu cầu.

- Cậu nói ǵ tôi cũng nghe hết – Nó mừng như bắt được vàng, mà đâu biết nguy hiểm đang ŕnh rập phía trước - Muốn đấm tôi bao nhiêu cú cũng được.

Hắn không màng đến lời nó, hất đầu về phía chiếc giường ngổn ngang những quyển sách hơi quăn góc, có vẻ đang được xem dở:

- Biết cái ǵ kia không?

- Sách – Nó vừa trả lời vừa thầm cầu nguyện việc hắn muốn nó làm chỉ là trả lời câu hỏi, vậy th́ thật tuyệt vời.

- Tao vừa xem h́nh ảnh miêu tả sống động trong đó xong.

- …

- Bây giờ tao muốn làm như họ - Nheo nheo đôi mắt một mí, hắn nh́n nó theo kiểu đánh giá một món hàng, đôi mắt như muốn lột trần nó ra.

- Ơ, cậu nói ǵ? Tôi không hiểu…

- Lại đây, rồi…đưa hai tay lên – Khi tay nó rụt rè giơ lên cao, hắn tóm lấy trói chặt lại thật thô bạo - Để cho chắc ăn.

- Cậu muốn tôi làm ǵ… - Nó dù ngu ngơ đến mấy cũng biết cái kiểu trói gô này không có ǵ an lành hết.

- Mày có thể rên, có thể la hay… cùng tham gia cũng được, nhưng nếu mày hét quá to, tao không đảm bảo sẽ không ai chạy đến đâu. Rơ chưa thằng con hoang!!!

Nghe giọng gầm gừ của hắn, nó đoán sẽ bị đánh, hắn trói lại để nó không phản kháng được. Đang mải nghĩ, chợt nó thấy mái tóc đen cúi xuống thấp, khuôn mặt rỗ chằng chịt áp sát… h́nh như môi nó ươn ướt. Khi định thần lại, nó đă thấy môi hắn đang mạnh bạo bao lấy môi nó, cố tách môi nó ra.

Đau. Tiếp theo là vị mặn lợ lợ, nó thấy ghê nên hơi hé miệng ra, kết quả cái ǵ đó uốn lượn nhơm nhớm lách vào chỉ trong tích tắc. Lúc này nó biết thứ trơn nhớt chui vào miệng là ǵ, lưỡi hắn di chuyển khắp khoang miệng nó, rồi như đă đến đích khi chạm vào lưỡi nó, xoắn lấy mục tiêu và vờn một cách cục súc. Nó bắt đầu ngạt thở khi con rắn trong miệng ngày càng trườn vào sâu hơn, hút lấy mọi hơi thở và cướp đi cả nhịp tim vẫn dộng binh binh trong lồng ngực. Theo phản xạ của một người bị ngạt thở, nó ráng dùng bộ năo đang mụ đi để điều khiển hai chân vẫn chưa bị trói, ráng đá vào chân hắn, dẫm lên, hay chỉ là vài cái khua loạn xạ cốt thoát khỏi gọng ḱm của thằng Koujii. Cái đá của đứa trẻ thiếu dinh dưỡng chín tuổi c̣m nhom sao có thể làm đau một đứa mười năm tuổi, nhưng cũng khiến hắn bực ḿnh khi bị làm phiền. Giơ tay, hắn tát nó liên tiếp mấy cái tát nhá lửa, tất cả sức lực trong nó lả dần rồi trôi tuột ra sau, đầu ong ong tựa tách làm đôi, nhiều tiếng vo ve trong năo ngày càng lớn. Không gian trước mặt nhoè đi, đôi mắt đỏ ngầu đầy đáng sợ của thằng Koujii là thứ cuối cùng kịp ghi nhận vào năo nó.

Cảm giác trôi bồng bềnh bồng bềnh nhưng vẫn bị một cái chốt vô h́nh nào đó níu giữ lại. Cảm giác tự do bị thiếu, mà cái chốt cứ gia tăng sức nặng khiến sự bồng bềnh trở nên nặng nề hơn, để rồi khựng lại, rớt ngược về thực tại khốn nạn.

Nó bừng tỉnh, mắt mở to kinh hoàng khi phát hiện cơ thể trần truồng như vừa được sinh ra không mảnh vải che thân; c̣n hắn_thằng Koujii_cơn ác mộng đáng nguyền rủa đang làm việc ǵ đó ở phía dưới khiến cơ thể nó chuyển động theo sự lên xuống rất khó chịu và đau rát.

Nó không đủ sức để nhổm dậy ṭ ṃ, chỉ biết cơ thể rất đau, hai chân như bị xé toạc làm đôi.

Trước khi bộ óc non nớt biết bản thân bị làm sao, tiếng hét sảng khoái thoả măn như mấy con mèo hoang đến kỳ động đực vẫn kêu hàng đêm của thằng Koujii đă dội thẳng vào tai nó. Hành động tiếp theo là hắn nằm vật xuống bên cạnh, thở dốc, không gian đặc quánh hơn bởi cái mùi hôi tanh và chua loét đến buồn nôn.

Cơ thể nó ră rời hoàn toàn, chỗ nào cũng đau, vài nơi lại khá rát, nó nghi thằng Koujii có cắn nó, mà đau nhất lại là nơi giữa hai đùi_không c̣n cảm giác, cứ như đó thuộc về cơ thể của ai khác. Ráng sức c̣n sót lại, nó từ từ khép hai chân, nhưng hành động quá sức đó chỉ khiến nó nhận tiếng cười khẩy:

- Yên tâm. Tao không hứng chơi nữa đâu. Mày có thể cút khỏi đây được rồi.

- …

- Tao bảo cút cơ mà… À, quên - Với tay cởi trói, khiến khuôn mặt hắn đối diện nó, cái nụ cười cợt nhả khinh bỉ thêm một lần thả vào ḷng nó vị đắng nghẹt – H́nh như tao hơi nhiệt t́nh, đôi chỗ máu vẫn chưa đông… ờ, xin lỗi mày…nhiều nhé. Ha ha haa.

Mặc kệ hắn tự thưởng cho bản thân tràng cười khả ố sau câu mỉa mai, nó ḅ dậy, chân đau đến mức đứng không vững. Nó vớ chiếc quần ở góc giường mặc vào, quay t́m áo th́ nhớ đă bị xé rách tan tành. Nó cắn môi lưỡng lự rồi chợt hối hận, vết thương ở môi lại tứa máu.

- Mày có thể dùng áo của tao, dù mày không xứng được mặc nó nhưng tao cho phép – Nh́n theo hướng mắt của nó, hắn nói giọng giả tạo.

Nghe đến đây, nó đi thẳng ra cửa mặc kệ giọng cười hềnh hệch đuổi theo sau. Dù c̣n nhỏ nhưng tự trọng th́ nó biết, bây giờ ai nh́n thấy nó với t́nh trạng thê thảm này đi lại trong dăy nhà lớn th́ nó cũng không thèm quan tâm. Nhưng mới đặt tay lên cửa, thằng Koujii đă thản nhiên buông gọn:

- Quên chưa cho mày biết việc quan trọng. Mày ngon lắm đấy. Tuy khẩu vị của tao cao cấp hơn loại con hoang, nhưng không cũng cho là được…

Rầm!!!

Cánh cửa kéo mạnh như muốn xé toạc mọi thứ ra, nó đi nhanh hết mức có thể, mới được mấy bước th́ phải chậm lại. Chận nó đau, nhất là nơi giữa hai đùi c̣n có thứ ǵ đó chảy ra sau mỗi bước đi.

Nó hận hắn, thù hắn. Thằng koujii đáng bị bỏ vạc dầu đun sôi. Vừa đi vừa nguyền rủa thằng koujii, nhưng càng đi nó càng thấy mệt, không c̣n cất bước nổi, chân tê đến mức nó ngồi bệt xuống đất để rồi phải bật dậy như ngồi nhầm đống lửa. Đi không nổi, ngồi cũng không xong, nó phải làm ǵ để thoát khỏi t́nh trạng thảm thương này đây?

Thứ ǵ đó trong vắt rơi xuống tay nó, đưa tay lên, trong ánh sáng của vầng trăng vừa thoát khỏi chị mây, nó nhận ra nước mắt, giọt nước mắt tủi thân rơi vô thức. Nó vội vàng quyệt hết những hạt nước trong veo đó, càng chùi hạt lệ càng tuôn rơi, tựa như lũ. Sự ḱm nén vỡ oà, nó bật khóc tức tưởi, khóc như chưa bao giờ được khóc, khóc mà quên luôn nó đang làm ồn cả khoảng sân dẫn ra vườn. Nó ghét bản thân! Sao lại khóc chứ. Ông susgusi nói con trai không được khóc, sao nó lại khóc… nó không khóc…không khóc…

Nước mắt rơi từng hàng, từng hàng, nối đuôi nhau đổ lên vết thương nơi miệng, luồn vào trong, rồi lại nhiễu xuống cằm, ướt từng khoảng nhỏ trên vùng ngực nhiều dấu cào cấu.

Nó ghét hắn. Hận hắn. Sao hắn có thể làm thế với nó… nước tiếp tục rơi giữa những câu hỏi măi măi không có hồi âm.

Cứ thế, nó đứng khóc một ḿnh, tấm tức mà cũng đầy lặng lẽ, không ai bên cạnh nó, chỉ có nước mắt chứng kiến và vầng trăng đang ái ngại giấu ánh mắt vào đám mây đen để khỏi phải làm nhân chứng cho nỗi đau này. Cơn gió hoang đi qua khiến nó rùng ḿnh, những hạt nước khựng lại giữa cái se se lạnh, đôi mắt nâu mở to tṛn hoe hoe đỏ quan sát xung quanh. Phải mất một lúc nó mới hiểu bản thân đang ở đâu và chuyện ǵ đă xảy ra. Nó gạt nước mắt lần cuối, bặm đôi môi vẫn rướm máu, lê những bước chân đau nhức về phía cuối vườn_nơi b́nh yên nhất đối với nó lúc này, b́nh yên hơn cả khi ở bên mẹ.

Nó đă cố, lần cuối rồi thử thêm lần cuối, nhưng vô ích, nước mắt vẫn chưa ngừng rơi, không cách nào cầm lại. Khi biết đó là việc không thể, nó mặc kệ, cứ để từng hạt rơi, cứ rơi thoải mái, trôi đi đâu th́ đi, miễn khi cạn khô th́ cơ thể nó vẫn c̣n đủ sức để đi tới căn nhà nhỏ của người làm vườn là được. Chỉ cần đủ sức… nó cần một ṿng tay_ṿng tay của ông Sugusi, của một người không phải họ hàng thân thích, nhưng đủ b́nh yên.






*******
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
kokubu karin
Member Avatar
Thành viên chính thức
Chuỗi ngày tiếp theo nó vẫn chưa thoát nỗi sợ hăi, chỉ thoáng nghe giọng thằng koujii vang đến hách dịch cách xa đâu đó vài căn nhà, hay chỉ cần mấy d́ người làm bàn đến “cậu Koujii” cũng đủ khiến nó thất kinh hồn vía. Cảm giác buồn nôn luôn thường trực nơi cổ, bát cơm tí xíu muốn trào ngược ra ngoài khiến nó bắt đầu biết tự vệ bản thân bằng việc tránh mọi đụng chạm từ góc sân yêu thích của thằng Koujii đến mọi hành lang mà hắn hay lởn vởn canh me thộp cổ nó để bắt nạt. Lần này không cần mẹ căn dặn cấm đoán, nó cũng ráng hết sức để lẩn trốn đứa đáng ghét nhất mà nó từng gặp.

Tuy nhiên, mọi cố gắng của nó dần trở thành vô ích khi mà thằng Koujii cứ thích coi nó là nơi xả mọi bực tức. Khoảng thời gian gần đây lăo gia bắt hắn đến trường Tây học, cái trường to đùng có cánh cổng sắt màu xanh sẫm cao sừng sững mà có lần nó được ra ngoài đă mon men đến gần hiếu kỳ ngó vào với ánh nh́n thích thú rất thật, nơi có cả người tóc vàng mắt xanh cùng học; thằng Koujii th́ lại muốn đến vơ đường Tetsu. Nên các cuộc căi vă giữa lăo gia và cậu ấm duy nhất xảy ra như cơm bữa, luôn kết thúc bằng việc cơ thể nó có thêm chục vết bầm, hoặc vài lời nhiếc móc thô bỉ về việc không có bố. Thái độ hành hạ kể cả của hắn không khác trước mấy, có vẻ chuyện xảy ra đêm đó không là ǵ trong bộ năo vốn đă quá độc ác, nó tuy bị bắt nạt nhưng lại thấy an ủi đôi chút v́ điều này. Vui th́ cứ vui, sợ vẫn phải sợ. Cảm giác bị xé toạc làm hai có chết may ra nó mới quên được. Nó ghê tởm đến từng cm trên người thằng Koujii.

Việc nó vui chút xíu đột ngột rớt tạch xuống, nghe vỡ vụn thảm thương khi thằng Koujii ném vào mặt nó cái giọng nhừa nhựa:

- Tối nay mày phải đến pḥng tao. Tao muốn chơi cả đêm.

Nó vừa ăn trận đ̣n chả rơ nguyên do từ hắn nên chỉ đủ sức lắc lắc đầu đầy kinh hăi, mắt nâu mở to ánh lên cái nh́n hoảng sợ tột cùng, môi mấp máy run run không tạo nổi tiếng “không”. Thằng Koujii hoàn toàn không đếm xỉa đến thái độ sợ sệt van xin đó, đôi môi dầy như cá thờn bơn của hắn khẽ nhếch lên, sự cay độc hằn rơ từng nét:

- Quên mất tối nay tao có hứng, thế mà lại lỡ đánh mày… haa.. ha ha ha… thôi, mày không có sức cũng đỡ khoản trói chân trói tay.

Hắn đi rồi, nó vẫn nằm bệt dưới đất, mặt tái xanh cắt không c̣n giọt máu, tim đập nhanh đến mức máu bị dồn lên năo, mọi hoạt động trong nó bây giờ chỉ c̣n mỗi việc nghĩ cách thoát khỏi viễn cảnh khủng khiếp như đêm ghê tởm kia.

Nó nghĩ đến mẹ đầu tiên, rồi lại lắc đầu gạt đi h́nh ảnh này. Mẹ đời nào tin lời nó, sẽ lại nghĩ nó bịa ra mọi thứ để kiếm chuyện với thằng Koujii cho xem, mà có khi nghe xong mẹ c̣n đánh nó chứ chả đùa. Mẹ có bao giờ để bất kỳ việc ǵ ảnh hưởng đến “quá tŕnh tiến thân” của mẹ đâu, cách gọi do mẹ tự đặt, kể cả nó_con ruột cũng không ngoại lệ.

Nó đặt mẹ vào ngăn không hy vọng, rồi rà rà bộ năo xem c̣n ai có thể giúp. Ông Sugusi, sau năm lần bảy lượt nó cố lơ cái tên này đi, cuối cùng đúng thiệt có mỗi duy nhất người làm vườn là luôn dang tay ôm nó vào ḷng. Nhưng…

- Ḿnh đang giận Sugusi-san mà – Nó nói lên suy nghĩ khi thả ḿnh xuống mô đất cuối vườn. Căn nhà lụp xụp của người làm vường cách chỗ đang ngồi vài met mà nó cứ chần chừ tự đấu tranh với tính khí trẻ con ương bướng trong nó.

Chuyện giận ông sugusi ḿnh nó biết, ngay cả người bị giận cũng chưa biết, chỉ thỉnh thoảng ông kéo tay lại hỏi mỗi bận nó chạy ngang qua vườn “Sao lâu rồi con không qua ông chơi vậy Kiyose-kun?”; nó toàn làm lơ “Con bận lắm”. Nó tính lẫy đến khi ông sugusi phải giải thích những thắc mắc của nó trong đêm kinh hoàng kia.

Sau khi sự việc xảy ra, nó t́m ông để khóc và nguyền rủa thằng Koujii bằng những lời trù ẻo dễ sợ nhất mà nó nghĩ ra được, như là đi đường vấp ngă gẫy hết răng, mũi th́ vẹo hẳn sang một bên, hay là hắn sẽ bị chó cắn nát mông hết đời cũng không ngồi được, hoặc sẽ bị lăo gia tống vào học trường Tây rồi mấy tên tóc vàng đánh cho hỏng người… Ông sugusi chỉ im lặng ôm nó vỗ nhè nhẹ lên lưng, rồi bắt đi ngủ khi nước mắt nó cạn. Ông có khuyên việc này không nên nói với ai, kể cả mẹ, bởi phận người hầu luôn chịu thiệt tḥi dù có đúng đi nữa, có khi c̣n bị đổ cho tội ăn cắp v́ dám bén mảng đến khu nhà lớn. Nó thấy ông nói có lư, ông Sugusi rất quư nó nên ông bảo không nên th́ nó tin và sẽ nghe, ông không bao giờ xúi dại nó đâu. Nhưng việc ông nhất quyết không giải đáp thắc mắc là nó vừa bị làm sao? Hành động giống con thú của thằng Koujii gọi là ǵ? Mặc cho nó mè nheo đến mấy, ông vẫn ép nó ngủ và bắt hứa sẽ vứt bỏ cái kư ức ghê rợn này đi.

Nó mà vứt bỏ được, nó đă làm rồi. Chính càng cố quyên, càng ép bản thân th́ đêm khủng khiếp nhầy nhụa càng ám ảnh nó. Đêm nào cũng mơ thấy cùng một cảnh thằng Koujii đánh nó thê thảm, rồi cắn khắp người nó, đến khi đôi môi dầy thô ráp của hắn trượt xuống nơi cao nhất giữa hai đùi, nó mới bừng tỉnh đầy hoảng loạn giữa hai hàng nước mắt, tóc tai bết lại trộn lẫn mùi mồ hôi chua loét. Những đêm như vậy, nó không tài nào ngủ lại được, xoay tới xoay lui rồi sáng lúc nào không hay; mất ngủ liên tiếp làm cơ thể vốn thiếu chất ngày càng không có sức làm việc nhanh, đôi lúc c̣n lơ là ngơ ngơ ngác ngác như mất hồn.

Với lư do trẻ con đầy hiếu thắng,nó quyết tâm không t́m đến ông sugusi, mà sẽ tự thoát khỏi thằng Koujii đêm nay, không để lập lại cảnh tượng bẩn thỉu đau rát thêm lần nào nữa.

Nó bắt đầu nghĩ đến việc bỏ trốn. Thằng Koujii là đứa nhỏ mọn thâm hiểm, nếu nó không đến pḥng hắn, chắc chắn hắn sẽ mách phu nhân, nhưng không có bằng chứng th́ nó có thể căi bay biến nhất nhất không nhận là từng đến dăy nhà lớn. C̣n đêm nay nó đến thêm lần nữa, biết đâu thằng đáng ghét đó sẽ nghĩ ra cách thu lại bằng chứng sự có mặt của nó ở đấy th́ sao. Nó không ngu nên nó bắt đầu động năo t́m kế thoát thân.

Bộ năo của đứa con nít xoay xoay hoạt động tới lui, chợt bừng sáng khi mắt đập phải vài người đang khệ nệ khiêng những thùng gỗ đóng kín vào dăy nhà phía tây. Nó mon men ḍ từng bước đến gần, tránh không để ai nhận ra sự hiện diện của một đứa con nít. Dăy nhà phía tây c̣n gọi là kho hàng, lăo gia dùng làm nơi để nhiều thùng gỗ lớn mỗi bận có người mang hàng đến, rồi vài ngày sau lại đưa đến xưởng hoặc chuyển thẳng xuống tàu đi đâu đó ra biển; đây là mấy lời bàn tán thọc mạch của các d́ người làm, nó lén nghe được lúc phụ giặt quần áo.

Trời đă nhá nhem tối, nó đắn đo giữa cái bụng đói meo và việc lén chạy về bếp ăn cơm sẽ không kịp trốn. Cuối cùng nỗi sợ hăi chiến thắng, nó canh me lúc mấy bác khuân vác ngừng tay uống trà tại gốc cây lổn ngổn nhiều cái chén trà con con sứt miệng, lẻn nhanh vào kho với dáng nửa đi nửa ḅ khum khum. Dăy nhà phía tây không chia thành phiều pḥng, cũng không có cửa sổ, cả dăy nhà chỉ có một pḥng thông suốt từ đầu đến cuối, được mở ra đóng vào bằng cánh cửa gỗ duy nhất nặng nề hay kêu cọt kẹt. Nó choáng ngợp bởi h́nh ảnh các thùng gỗ to được xếp ngay ngắn chồng lên nhau. Có mảnh giấy màu vàng trên mỗi thùng, nó ṭ ṃ đọc được chữ “… dễ vỡ…”. Đôi mắt nâu ngó dáo dác, nh́n tới nh́n lui, nó phân biệt được các thùng gỗ tuy xếp ngăn nắp nhưng vẫn chia các loại khác nhau khá rơ ràng, cứ một lượt thùng cỡ nhỏ sẽ đến thùng cỡ trung, rồi cỡ lớn, lại có vài thùng được mở ra, để lộ rơm khô bên trong. Nó định chạy đến xem ngoài rơm th́ c̣n ǵ nữa, nhưng tiếng cười nói rôm rả ngoài sân vọng vào làm nó cuống cuồng nhặt thanh sắt bị vứt lăn lóc gần đấy nậy nắp thùng gỗ gần nó nhất.

Nó sẽ chui vào đây trốn đêm nay. Thằng Koujii không thấy nó đến, nếu giở chứng ṃ đi t́m th́ cũng không thể đoán ra chỗ này, rồi mai hắn có mách với phu nhân việc nó từng bị lạc đến dăy nhà lớn cũng chả có bằng chứng, chỉ cần nhất quyết không nhận, bị đánh cũng không nhận th́ sao có thể gán tội cho nó chứ. Việc quan trọng bây giờ là trốn được thằng Koujii; việc khác mai nó tính tiếp.

Cuối cùng nó cũng chui vào được thùng hàng, trong này ngoài rơm c̣n có con ngựa bằng sứ màu xanh lục rất đẹp. Cơ thể nó vốn c̣m nhom nên sau một hồi xoay xở khéo léo, cũng sắp xếp ổn thoả có phần khá thoải mái giữa đống rơm và con ngựa lạnh ngắt.

Nó ngồi thu lu trong thùng gỗ, thời gian dần trôi, nó không rơ đă bao nhiêu lượt người ta đi ra đi vào mang theo nhiều thùng hàng nữa. Nó đoán chắc chỉ vài ngày sau là dăy nhà này sẽ trống rỗng, có bao giờ lăo gia để nơi này chất đầy quá năm ngày đâu. Đếm người qua lại măi cũng chán, nó chuyển sang sờ nắn con ngựa sứ, hoặc lôi con ngựa gỗ bé xíu ra so sánh xem cái nào đẹp hơn. Dĩ nhiên chui rúc giữa đống rơm, nó không thể dùng mắt đánh giá, bàn tay trở nên nhanh nhẹn hơn khi vuốt vuốt hai món đồ. Sau một hồi so đi so lại, lúc nó gật gù tán dương con ngựa mẹ tặng vẫn đẹp nhất th́ nó cũng lặng run người khi không làm ǵ mà bụng con ngựa cũng nứt ra, một mảnh sứ vỡ và có ǵ đó rơi ra nhè nhẹ luồn vào kẽ tay nó. Nó vê vê ngón tay, thấy giống đang vục tay vào đống bột mẹ vẫn dùng làm bánh bao, thứ bột chưa trộn nước:

- Lăo gia bán ngựa sứ có bụng bằng bột ḿ à? Hay bột ḿ để trong ngựa sứ sẽ làm bánh ngon hơn? – Nó chu môi hỏi rồi ṭ ṃ đưa ngón tay nhún chút bột trắng lên miệng ăn, chắc do bụng nó đang biểu t́nh dữ dội.

Vừa nếm thử, nó đă phun ra phèo phèo:

- Chả ngon ǵ cả. Vị cũng lạ… Chắc loại bột mới, không biết mẹ biết đến loại bột này chưa nhỉ?

Tự hỏi rồi nó lại tự trả lời, tay kéo chút rơm xung quanh đậy lên thứ bột trắng, tay c̣n lại xoa xoa bụng d́m cơn đói xuống.

Tiếp tục ngắm mấy bác khiêng thùng hàng vào kho thêm lúc nữa, mắt nó dần nhắm lại tự hồi nào. Trong cơn mơ màng chập chờn, nó bị dựng dậy bởi nhiều tiếng ồn, mọi người đến đưa nó ra khỏi thùng gỗ toàn rơm, rồi bảo đừng lo lắng, thằng Koujii đă bị đưa đi học tại trường tây, lăo gia biết chuyện đêm đó nên chuộc lỗi cho con trai bằng việc đưa tiền mẹ con nó về quê sinh sống. Mẹ con nó sống ở một căn nhà nhỏ, xung quanh là ruộng lúa xanh ngát, sáng mẹ ra đồng với các d́ hàng xóm, trưa nó mang cơm đến cùng ăn với mẹ. Cuộc sống đơn giản b́nh dị mà nó vẫn thường tưởng tượng với ông sugusi giờ thành hiện thực nghe thật êm đềm. Nhưng nụ cười trẻ thơ của nó vụt tắt bởi cơn gió độc thổi thốc đến bất ngờ, thằng Koujii xuất hiện như hung thần cùng tràng cười hiểm ác, hắn tóm tóc nó lôi xềnh xệch thật thô bạo; nó khóc lóc van xin cầu cứu mẹ để rồi chợt sựng người nhận ra người mà nó yêu thương nhất đang ngả đầu vào vai lăo gia cười tươi vẫy vẫy chào tạm biệt nó trong ánh mắt lạnh băng. Nước mắt nó giàn giụa khắp mặt, tiếng van xin nức nở, vậy mà đáp lại chỉ có tràng cười man rợ thoả măn của thằng Koujii trộn lẫn tiếng cười lanh lảnh của mẹ đập thẳng vào màng nhĩ nó; cái hỗn âm đó trở nên chát chúa rồi bắt đầu chuyển tông thành thứ ngôn ngữ nặng nề rin rít. Tai nó cố dỏng lên kiếm t́m giọng của mẹ đang dần bị đẩy lùi vào vực thẳm sâu hút nào đó…

- Thùng cỡ trung dỡ xuống chuyển vào kho B, các thùng khác chuyển hết qua kho A - Vẫn thứ ngôn ngữ khó hiểu, nó ráng mở đôi mắt sưng mọng v́ khóc nhiều.

Cảm nhận đầu tiên là mắt nó bị trói gọn bởi bạn tối, chỉ có vài điểm sáng hắt lại từ phía xa, không đủ lớn để nh́n rơ mọi vật; phải mất lúc lâu mắt nó mới quen dần với không gian xung quanh. Khi bạn tối đồng hành như người bạn để cất giấu nó cũng là lúc cái nóng hầm hập dội thẳng lên người, bộ năo ráng cất sự nuối tiếc giấc mơ nửa đầu b́nh yên đi, tập trung đối phó với t́nh h́nh trước mắt.

Nếu không tự véo vào bắp chân thật đau, nó cũng không đời nào tin bản thân đă bị đưa đến nơi không phải nhà lăo gia, chính xác là những thùng hàng bị chuyển tới nơi lạ hoắc; nhờ thêm chứng cứ, những khuôn mặt khuân vác rất lạ, giọng nói th́ cực kỳ khó hiểu. Do nhiều lần thấy các bác chuyển hàng ra vào nhà lăo gia, tuy không biết tên th́ nó cũng nhớ được mặt; c̣n ở đây năy giờ đi tới đi lui, khệ nệ hai người bê một thùng toàn trạc tuổi thằng koujii, cơ thể gầy g̣, mặt quắt lại đen xám, đôi mắt luôn ánh lên nét dữ dằn khắc khổ đă bị bào ṃn. Nó không thích mấy người này, dù mới gặp lần đầu, nhất là khi họ cứ trao đổi với nhau bằng loại âm thanh không tài nào hiểu nổi.

- Tống gia đến! Chúng bây ra tập hợp ngay - Giọng nói sang sảng nghe hách dịch cắt ngang suy nghĩ của nó.

Nó thấy mọi người nhanh chóng bỏ lại công việc, đồng loạt di chuyển về nơi có ánh sáng duy nhất mà năy giờ nó vẫn chưa kịp quan sát. Đó là cánh cửa làm bằng nhiều thanh sắt đan chéo nhau rất cầu kỳ chắc chắn, lần đầu nó được nh́n thấy cửa kiểu này. Cất sự ngạc nhiên hiếu kỳ trước những thứ lạ lẫm đi, nó chuyển mạch suy nghĩ về hiện thực phải đối diện: bản thân đă ngủ mê mệt trong thùng gỗ đến mức bị đưa đến đây mà cũng không biết, giờ phải t́m cách thoát rồi c̣n quay về nhà lăo gia nữa. Chắc mẹ và ông sugusi sẽ lo lắng lắm đây.

Chui khỏi thùng gỗ, nó rón rén ḅ về phía cánh cửa kỳ lạ tránh không gây ra tiếng động, ngó đầu ra để nh́n rơ hơn t́nh h́nh hiện tại của bản thân. Cảnh tưởng nửa hoành tráng, nửa kỳ cục khó nói, lại có chút bẩn và hôi mùi tanh mặn dội ngược vào mũi nó. Trời tối đen, ánh sáng duy nhất giúp nó định h́nh được mọi vật là vài chiếc đèn lồng màu vàng buồn thảm treo ở mấy cái cọc tre. Những tên khuân vác vừa năy mặc quần áo màu chàm và xanh ghi đứng ngay ngắn đâu lưng lại phía nó, có rất nhiều thùng gỗ xếp lộn xộn sát cửa giúp nó ẩn ḿnh khá dễ dàng. Phía bên kia đám người là chiếc cột gỗ to hơn bắp chân nó cao vút đến mức nó phải nhíu mày khi nh́n lên cao. Bao bọc chạy xung quanh tất cả là thành bằng sắt hoặc bằng thứ ǵ đó đại loại vậy, cao tầm ngang ngực nó, có chỗ mở ngỏ bắc tấm gỗ lớn dốc thoải xuống dưới ra phía ngoài. Nó biết bản thân đang ở trên một con thuyền lớn, hoặc gọi là tàu, thứ mà chỉ ở các bến cảng mới có.

Khi đă nắm bắt được t́nh h́nh bi đát, nó lại dỏng tai lên nghe ngóng cái người chưa được nh́n thấy v́ bị che khuất năy giờ vẫn nhăo nhoét nói:

- Hàng chuyển thẳng xuống bến. Giấy vàng dài đưa lên xe, c̣n lại xếp vào kho để đưa đi sau… - Nó nhíu mày căng óc suy đoán họ nói ǵ, càng nghe càng đau đầu và nỗi sợ hăi bất an cứ tăng lên theo cấp số nhân - Mọi hoạt động của chúng ta vẫn nằm trong ṿng kiểm soát, các ngươi chỉ cần nhớ…

- Không! Không! Tôi không căn cắp! Không ăn cắp - Lại thêm tiếng thét nghe thật chói tai át cả lời dặn ḍ và sự phục tùng của đám người khuân vác.

Mọi người dạt sang hai bên, tạo thành lối đi cho một lăo lưng gù chân tay cuồn cuộn cơ bắp kéo lê một thằng nhỏ chỉ hơn nó hai ba tuổi. Cái mũi khoằm của lăo gù cứ khinh khỉnh bỏ ngoài tai mọi lời van xin và cả sự chống chọi yếu ớt nửa níu nửa đạp ḥng thoát khỏi cánh tay đầy lông lá của lăo:

- Buông ra! Tôi không ăn cắp! Không ăn cắp. Thả tôi ra… thả…r…a…

Lẳng thằng nhỏ thật thô bạo xuống sàn nghe cái bịch, lăo gù khua tay ra hiệu một cách khoái chí đầy nịnh bợ với người chống gậy mặc áo có nhiều màu vàng, giọng rít lên như con rắn sắp vồ miếng mồi béo bở.

Bây giờ nó mới có thể nh́n kỹ kẻ vẫn được mọi người tập trung lắng nghe, nuốt từng lời. Ông ta thoáng nh́n rất giống lăo gia, nhưng từ người ông ta toát ra cái vị ác độc của một người lớn lạnh lùng thâm hiểm khó ḍ. Khuôn mặt ông ta tṛn quay đến mức cổ biến mất dưới lớp thịt mỡ xệ xuống, nó không rơ chỗ thịt đó là cổ hay tính luôn là mặt nữa, mắt bé xíu hơi lim dim như đang cười bị che bởi cặp kính tṛn đặt hờ trên sống mũi. Ông ta lùn, bề ngang lại rộng nên nh́n toàn diện rất kỳ cục buồn cười. Cái bụng phệ làm căng chiếc áo có thêu h́nh con ǵ đó với thân h́nh dài màu vàng pha đỏ tía, mỗi lần ông ta cười hinh hích trước lời nói của lăo gù là ánh đèn lồng lại nhá lên vài tia sáng lấp lánh ánh bạc ở nhiều điểm khác nhau trên chiếc áo đắt tiền.

Lăo gù kính cẩn đưa ông ta cuộn giấy bị ố lốm đốm, ông ta mở ra xem rồi biến sắc, khuôn mặt hồng hào múp míp đanh lại, cánh môi mỏng quẹt mấp máy. Chỉ sau vài giây, thằng nhỏ đang nằm co quắp trên sàn bị bốn năm người đàn ông to lớn năy giờ vẫn đứng sau ông ta tiến đến, không nói không rằng mà đá thốc mũi giày vào mặt thằng nhỏ, có người cứ thẳng bụng mà dậm thật mạnh nhưng bị trượt do thằng nhỏ ráng xoay nghiêng co người lại, giơ hai tay lên bịt chặt tai, che chắn đầu. Ngay khi đó, một tên cúi xuống đột ngột, dùng hai ngón tay móc thẳng vào đôi mắt đă ràn rụa nước của thằng nhỏ. Tiếng thét đau đớn làm thằng nhỏ ngất lịm, từ hốc mắt đen ng̣m máu chảy ra nhem nhoét trộn với nước mắt trôi vào miệng và chảy ra sàn. Nó rùng ḿnh, thấy buồn nôn dù bụng chả có ǵ để mà nôn. Nó th́ run đến mức hai chân khuỵ xuống sàn tự hồi nào, c̣n cái ông ăn mặc đẹp lại cười nghe thoả măn lắm. Tự nhiên nó thấy ghê tởm ông ta, rùng ḿnh ghét bỏ luôn mấy người đứng xung quanh vẫn chỉ trơ mắt lên nh́n như việc đó xảy ra quá thường xuyên.

Diễn biến tiếp theo, kư ức của nó bị phủ bởi tiếng nổ “đoàng” đinh tai khiến nó giật bắn đập mạnh đầu vào cánh cửa sắt. Khung cảnh trở nên náo loạn, mọi người hoặc nhảy qua thành lan can tàu, hoặc chạy túa vào chỗ nơi để các thùng gỗ, ngang qua nó, xô đẩy lên nó mà cũng chẳng thèm bận tâm vừa dẫm đạp lên thứ ǵ; vài người lại xông vào tay lăm lăm gậy gộc và cả dao sáng loáng ngăn chặn nhiều người nữa xuất hiện ở thành tàu.

Mọi vật trước mắt nó trở nên đen ng̣m, đen hơn cả hai hốc mắt của thằng nhỏ đă ngất lịm trên sàn tàu phía xa. Nhiều tiếng nổ đinh tai lại nổi lên, cơ thể nó không c̣n cảm giác, cứ như bị hất bổng lên cao rồi rớt bịch xuống sàn nghe rêm hết ḿnh mẩy.

Nó bị nhấn ch́m bởi những thứ hỗn độn, chỉ c̣n duy nhất câu hỏi “nó đang ở đâu?” vẫn kiên tŕ đi theo nó vào bạn tối.






Hết chương 1

Offline Profile Quote Post Goto Top
 
kokubu karin
Member Avatar
Thành viên chính thức
Trước khi vào truyện, karin muốn gửi lời cảm ơn chân thành đến kayashi v́ cô bé đă kiểm tra lỗi chính tả, lỗi type cho chương 2.

Ss cảm ơn em nhiều ^^





Bến đợi

Author: kokubu karin
Nguồn: http://ficland.info/showthread.php?t=1227 (Nơi có thông báo về lịch post truyện, cũng như các việc về bản quyền xảy ra với Bến đợi)





CHƯƠNG HAI: Chốn lao tù và người bạn đầu tiên












Buốt. Như hàng ngàn mũi kim đâm vào mặt; tiếp đó là cảm giác lành lạnh, sự tỉnh táo dần trở về cơ thể. Mí mắt kéo lên, ánh sáng dội vào khiến đôi mắt nâu nheo lại theo phản xạ.

- Thưa ngài, nó đă tỉnh!

Lại là thứ tiếng kỳ lạ, nó vừa chống tay nhỏm dậy vừa cập nhật t́nh h́nh trước mắt.

Nó đang nửa nằm nửa ngồi trên sàn đá lạnh khô cứng, giữa căn buồng tối tăm âm u chỉ có độc cây đuốc cắm phía trên cao cạnh cánh cửa gỗ đóng kín. Bên phải có hai giá đặt nhiều dụng cụ như dao, ḱm, xích và khá nhiều thứ kỳ quặc không rơ tên làm từ sắt. Bức tường bên phải màu sậm hơn bởi ngấm nước lâu ngày, đôi chỗ các vệt máu khô bám đầy cáu bẩn; một người đàn ông ngất lịm nghẹo đầu tựa cái xác không hồn bị treo lưng chừng, trói chặt bằng dây thừng tại hai cổ tay; nổi bật trên cơ thể xám nghoét không sức sống là các vết đánh muốn tét da, máu rỉ từ các vết thương đă chuyển sang đen thẫm. Càng nh́n nó càng thấy ghê với h́nh ảnh đó, nên nhanh chóng dứt mắt khỏi bức tường, quay thẳng đến chỗ có tiếng nói lúc năy.

Có bốn người đàn ông cao to mặc quần áo xám đang nh́n nó trừng trừng. Người râu ria rậm che gần hết khuôn mặt nheo đôi mắt có vết sẹo vắt chéo xuống g̣ má trái ngắm nó rồi cười hềnh hệch khiến bộ râu rung rinh. Nó đoán lăo ta là người cầm đầu v́ ba người c̣n lại đang đứng phía sau, riêng lăo ngồi dạng chân rất thoải mái kể cả:

- Tạt thêm nước cho nó!

Xô nước lạnh hất vào nó ướt sũng. Giờ nó biết những mũi kim đó là ǵ, nhưng biết th́ đâu giải quyết được t́nh h́nh khi lăo râu rậm hất hàm nh́n nó hung dữ:

- Khai mau! Mày làm cho lăo Tiền bao lâu rồi? Lăo sử dụng trẻ con vào vai tṛ ǵ? Không muốn ăn đ̣n th́ nói! – Lăo ta kết thúc tiếng quát bằng cái đập bàn đánh rầm. Mấy chiếc cốc nảy lên rồi rớt cạnh xuống cùng lúc trái tim Kiyose thót lại run rẩy.

Nó lắc đầu sợ hăi. Tuy không hiểu lời lăo ta, nó cũng cảm nhận được sự nguy hiểm gần kề. Khi cơ thể lùi lại theo phản xạ đầy tự vệ, liền nghe tiếng vút xé gió và một bên mặt đau tựa dao rạch lên.

Lăo râu rậm đập đập cây roi lên tay, đứng dậy tiến về phía Kiyose, mang theo không khí nặng nề đầy sát khí. Nó lùi lại, lùi lại thật nhanh, tim đập dồn dập như muốn vỡ tung lồng ngực, rồi tay đụng phải vật ǵ ấm ấm ướt nhẹp phía sau. Quay lại để rồi nó hét lên kinh hoàng: một cái xác mềm oặt rũ rượi nước nằm chết queo ngay sát nó, quần áo rách lởm chởm lộ ra trận đ̣n tra tấn rất dă man, khuôn mặt bị che phủ bởi mái tóc bết lại như miếng giẻ lau bẩn thỉu. Nó thấy quen quen.

Vút!!! Có thứ xé gió lao tới.

- Á Á Á!!! – Nó thét lên đau đớn, cây roi vẫn quất liên tiếp lên lưng lên cổ và hai cánh tay của nó.

Quần nó ướt sũng v́ sợ hăi, mùi khai lan ra nhanh chóng khiến mấy tên c̣n lại há miệng cười hố hố sảng khoái. Năo nó đặc quánh mọi hoạt động, cơ thể lao đến ôm chặt chân lăo râu rậm:

- Con xin ông! Con lạy ông! Đừng đánh con nữa. Xin ông…Trả con về với mẹ đi… - Lăo râu rậm đá thốc mũi giầy lên ngực khiến nó cảm tưởng mọi bộ phận trong cơ thể dập nát hoàn toàn; hai tay nó vẫn ráng sức gh́ chặt chân để van xin, nước mắt nước mũi chảy ra tùm lum nhem nhoét – Con xin ông! Thả con về với mẹ … với mẹ… Á…Á… hu huu … hu hu…. đừng đánh con..n… con…con không dám vào kho hàng của lăo gia nữa đâu…con lạy ông…

Nó quá bé so với lăo ta, nên chỉ bằng hai cái đạp thô bạo, lăo đă hất nó đă ngửa lên cái xác sau lưng. Hai người đàn ông khác dựng nó dậy giữa lời nói hục hằn của lăo râu rậm:

- Trói nó lại cho tao!

Nó bị nhấc bổng lên khỏi mặt đất, lôi đến bức tường có người đàn ông chết treo. Họ tháo dây trói rồi lẳng ông ta cái phịch vào góc tường như ném một miếng giẻ vứt đi, thế nó vào với khuôn mặt vô cảm. Trong cơn sợ hăi tột độ, nó đọc được trên khuôn mặt rỗ chằng rỗ chịt của hai người này sự thâm hiểm bệnh hoạn khi trói hai tay nó. Nó muốn khóc mà cổ họng nghẹn cứng không phát ra tiếng, hai chân run rẩy nhiễu thứ nước tiểu khai nồng từ người nó vừa tầm chạm đầu ngón chân xuống mặt đất, tay bị trói chặt sang hai bên.

Tên râu rậm hất hàm ra hiệu, một trong hai tên vừa trói nó nhận cây roi từ tay lăo. Nó biết chuyện ǵ sẽ xảy ra tiếp theo:

- Không!!! Đừng đánh! Con van xin ông! Con lạy ông… - Nó hét lên mà quên rằng mấy người này không hiểu lời nó – Các ông tha cho con…con lỡ dại… Á Á…

Hàng chục vết lằn đỏ lần lượt xuất hiện trên cổ, trên tay, trên làn da xanh xao thiếu chất của nó. Chiếc áo dài tay vá chằng vá đụp rách ra để lại nhiều vết máu chồng chéo lên nhau. Nó hét lớn khiến cổ họng bị xé toạc, hai tai ù đi, cảm giác mất dần với cơ thể khi cơn đau xông thẳng lên năo; giờ ngay cả việc hít thở lấy không khí vào buồng phổi cũng quá sức với nó. Cơ thể mềm dần, rũ xuống xuội lơ, cổ tay bị thít chặt bởi sức nặng của cơ thể khiến máu không lưu thông làm bàn tay thâm tím. Cây roi vẫn vụt tới tấp lên nó, mắt nó chỉ c̣n mảng không gian mờ đục loáng thoáng vài bạn người, chút tỉnh táo sót lại đưa nó trở về những trận đ̣n roi của mẹ: mẹ đánh nó chỉ như muỗi găi, c̣n tên này đánh nó như đang cầm dao cứa từng nhát, từng nhát, không theo thứ tự hàng lối nhất định.

- Tạt nước cho nó tỉnh. Đánh đến khi nào khai ra - Giọng ai đó kéo giật lại.

Mắt nó không nhấc lên nổi, năo đông dần, cơ thể nhẹ hẫng; bỏ qua cơn ớn lạnh đột ngột tát thẳng vào mặt. Nó mặc kệ.

- Tạt thêm nước!

Nó mặc kệ.

Không nghe!

Nó muốn bay. Bồng bềnh…bồng bềnh… Cơ thể nhẹ bỗng. Dù xương đă vỡ vụn, dù cơ thể không c̣n sức, nó vẫn muốn bay.

Mặc kệ tiếng ồn ào khó hiểu:

- Nó quá nhỏ nên không đủ sức tỉnh lại…

- Tạt thêm nước…

…bồng bềnh.

Đen. Vực sâu hút mạnh cơ thể nó. Nuốt trọn nó.

Nó tự nguyện bước vào.

Ch́m nghỉm.












*****************















Điều tiếp theo nó biết được là cơ thể đang nằm trên một thứ lạnh lẽo khô cứng, ngực và hai cánh tay cùng bả vai rát bỏng. bạn tối nhảy múa cùng ánh sáng vàng nhạt phát ra từ ngọn đuốc gây lên cơn choáng bất tử, nó nhắm mắt rồi lại mở ra, làm quen với không gian xung quanh.

Khi kư ức ùa về, nó ư thức được t́nh trạng bi đát của bản thân nên ráng chút sức c̣n sót lại nhổm dậy. Ngay phía sau là những chấn song gỗ, nó dựa nhẹ thật cẩn thận, mỗi cử động cũng đủ khiến nó đau muốn ngất thêm. Bốn bề tĩnh lặng, không gian trở nên im ắng lạ thường làm nó nín thở giữ chặt trái tim thôi dộng binh binh.

Khi trái tim bắt kịp quỹ đạo b́nh thường, nó bắt đầu quan sát nơi đang ngồi.
Điều đầu tiên ghi nhận là bản thân nó bị nhốt vào căn buồng bốc mùi khai thum thủm, dù đến chín phần mười là toát ra từ người nó. Điều tiếp theo là tâm trạng phập phồng khấp khởi nửa mừng nửa lo sợ bất an khi nhận ra c̣n hai người nữa cũng bị nhốt chung.

Giữa sự mốc meo ẩm ướt, nơi đống rơm nồng mùi chua loét_hỗn hợp mùi vị của cơ thể lâu không tắm, lẫn mùi tanh của máu tươi xen mủ vàng từ các vết thương, cũng có thể là mùi đông đặc nghèn nghẹn của khoảng thời gian không đếm được khi ch́m nghỉm giữa bạn tối âm u lâu ngày_cái hỗn hợp mùi vị kinh khủng đó đang bao trùm một thân thể khô đét có mái tóc muối tiêu rối nùi cáu bẩn năy giờ vẫn dựa tường, tay đặt lên chân cùng khuôn mặt mờ nhạt trong bạn tối. Mặt người đó chỉ có da bọc xương, nếp nhăn hai bên má xếp nếp rủ xuống thảm hại, tàn nhang theo năm tháng tuổi tác đă chuyển thành các vết thâm ăn sâu vào da thịt; ở người này toát ra cái khắc khổ già nua. Thoạt nh́n, người ta sẽ nghĩ đó là xác chết khô v́ đói, nhưng năy giờ đôi mắt vẫn chiếu tướng nó, quan sát nhất cử nhất động của nó_ánh nh́n mờ đục không sức sống nhưng trong t́nh trạng không rơ sống chết cũng đủ khiến nó gai gai sống lưng. Nó ghét cái nh́n như biết tuốt, lại như ngoài cuộc, vô can.

Nó quay đi lẩn tránh tia nh́n khó chịu đấy, để rồi chạm phải dáng co ro của một thằng nhóc tầm mười hai mười ba ở sát góc tường, nơi tiếp giáp giữa tường gạch và những chấn song gỗ. Tay thằng nhóc vắt chéo ôm chặt cơ thể như đang cố giấu bản thân sâu hơn vào đống rơm nát tơi tả, khuôn mặt kín bưng cảm xúc càng tối tăm hơn khi mái tóc rủ xuống che phân nửa khuôn mặt. Nhờ chút xíu ánh sáng hắt ra từ ngọn đuốc, mà nó thấy lồng ngực thằng nhóc phập phồng nhẹ hều, không đủ đuổi ruồi nhưng đủ để nó biết thằng nhóc chưa chết. Nó thấy khá quen, nhưng nhất thời không nhớ ra là ai.

Khi quan sát xong, trái tim b́nh tâm lại, nó tính mở miệng mấy lần để bắt chuyện, vậy mà môi chỉ mấp máy rồi tắt. Nó cố gắng nói, hỏi về bất kỳ điều ǵ, bám vào hy vọng một trong hai người hiểu được lời nó; tất cả những ǵ có thể thoát ra là mấy tiếng ú ớ tắc nghẹn nơi cổ. Nó định ra hiệu bằng tay th́ có tiếng chân tiến lại ngày càng gần. Từ bạn tối, hai tên lần trước trói nó lên tường xuất hiện như hung thần. Nó sợ đến mức không cử động nổi thân h́nh, dù là trốn vào một góc. Tay run rẩy bám vào chấn song gỗ, mắt trào nước khi một trong hai tên mở khoá tháo xích cửa:

- Nhóc! Ra ngoài! đến giờ tẩm quất rồi.

Sau tiếng quát là thứ âm thanh đều đều vô vị của sợi xích sắt gỉ sét va đập vào nhau, cánh cửa bằng những song gỗ cao ngang ngực một người lớn mở ra; người có khuôn mặt rơ chằng rỗ chịt đập chùm ch́a khoá lên cửa lập lại lời khó hiểu với thái độ bực bội:

- Nghe không hả thằng lỏi?

Thân thể c̣m nhom đầy vết roi của nó co lại cùng mong muốn bạn tối nuốt trọn nó đi th́ tốt hơn không. Nó quơ cào trong không khí đầy tuyệt vọng khi tên c̣n lại chui vào lôi nó xềnh xệch đầy thô bạo:

- Mày muốn chết à con? Hay thích ông dộng vào đầu mày cho tỉnh ra? - Hắn táng mạnh lên đầu nó, rồi đá vào mông thay cho cái đẩy vai - Có đi nhanh không th́ bảo!

“Con lạy ông, xin tha cho con…” nó sợ đến mức không thốt lên lời, răng đánh lập cập, cơ thể bị dẫn đi dọc hành lang tối đen mà hai bên là các buồng liền kề nhau tràn ngập cái lạnh giá rợn người. Trong không gian tối như mực, đột ngột tḥ ra những cánh tay khô đét:

- Tôi vô tội…

- Thả tôi ra!

- Xin quan sai thương t́nh soi xét…

- Lạy quan lớn…

Nó sợ run người, mắt trợn lên kinh hăi khi cây gậy trên tay hai tên đó hoặc phang mạnh lên những cánh tay hoặc chọc thẳng qua chấn song gỗ nghe cái bốp. Nhiều cơ thể trượt xuống rên rỉ thảm thương, cũng có người ráng nhào ra với hy vọng tóm được bất kỳ sự sống nào ngang qua; hai tên lính vẫn thản nhiên quát thét ḥng hăm bớt thứ âm thanh ai oán thống thiết. Nó muốn mở miệng hỏi, nhưng không biết hỏi ǵ, hỏi ai, và liệu họ hiểu lời nó không? Nó ngày càng không biết việc ǵ xảy ra cho bản thân. Nhưng linh tính nói cho nó biết t́nh trạng bây giờ rất nguy hiểm, rất khó về với mẹ, về được căn bếp luôn ám khói của lăo gia.

Cũng như hôm trước, nó bị dẫn đến căn buồng có nhiều dụng cụ kỳ quặc, có tên râu rậm và bức tường luôn có người bị treo trong t́nh trạng đă ngất xỉu; vẫn là những người nói thứ tiếng lơ lớ dùng mọi cách hành hạ thân xác nó, tạo thêm thật nhiều vết lằn, vết rách lên khắp cơ thể, đôi chỗ buốt đến xương tuỷ mỗi lần bị tạt nước; nhưng lần này có thêm cảnh tượng rùng rợn hơn: ngay bên trái pḥng gần chảo dầu đun sôi với ngọn lửa xanh đỏ bên dưới là một cái bàn cao tầm thắt lưng người lớn, trên đó là cơ thể không mặc quần áo của một người đàn ông, khắp người ông ta cũng nhiều vết thương bởi cây roi từng đánh nó, thêm một điểm khác thường là nơi bộ hạ ông ta có khúc gỗ dài to như cổ chân. Phải nh́n khá lâu nó mới hiểu khúc gỗ đó đâm thẳng lên hậu môn ông ta, chắc việc đó xảy ra trước lúc nó bị dẫn đến nên máu từ hậu môn chảy ra đă thâm đen và đang quánh lại.

Nh́n cảnh tượng kinh khủng đấy, bụng nó quặn lại như muốn trào ngược lên cổ họng. Nó buồn nôn. Nhưng không thể.

Không để nó rảnh rang quan sát tiếp, tên râu rậm ra lệnh đánh nó. Hôm nay nó vẫn quá đau mà ngất lịm, nhưng họ không buông tha, họ tạt nước cho nó tỉnh bằng được, để rồi dùng thanh sắt nung đỏ ấn mạnh vào vùng ngực gầy g̣ toàn da bọc xương, ngay đúng vết rách vốn sưng tấy đang há miệng. Mùi thịt cháy khét lẹt xộc lên mũi muốn tắc thở, những tràng cười sảng khoái thích thú trước tṛ vui tiêu khiển nhảy múa trong tai nó, táng thật mạnh lên năo, sự choáng váng quay cuồng nghiền nát mọi giác quan.

Mọi thứ mờ dần và nhoè nhoẹt sắc màu, nó lả dần. Chân nhũn xuống không chút sức, cơ thể rũ ra bị giữ lại lủng lẳng bởi hai cánh tay buộc chặt trên tường.

Trong cơn mơ màng nửa tỉnh nửa mê, nó nghe thấy một giọng ân cần nửa xa lạ nửa mơ hồ như lâu lắm rồi không nói_nó hiểu được nội dung:

- Bây người Nhật Bổn hả?












******************













Đánh thức Kiyose là hỗn hợp chua chua hăng hăng nghẹn đầy mũi. H́nh ảnh đầu tiên đập vào mắt là chiếc đĩa đặt sát mặt. Mùi chua nó vừa ngửi phát ra từ đây. Cái đầu nhức bưng bưng cho nó biết cơ thể đang nằm bẹt trên sàn, chân tay xuội lơ. Chỉ với cử động ráng sức chống tay nhỏm dậy, nó đă có cảm tưởng các xương trong người rạn ra nát bét. Nó đau trào nước mắt, nhất là vết thương do thanh sắt nung đỏ gây ra cứ như đang xé toạc da thịt nó.

Vẫn căn buồng âm u dưới ngọn đuốc leo lắt, vẫn một ông lăo cùng thằng nhóc chung số phận, khác chăng là ông lăo như cảm nhận được cái đau của nó, nên đẩy chiếc đĩa vào gần hơn.

Ông lăo không nói ǵ, khuôn mặt hiền hơn lần gặp trước; ánh mắt nh́n nó khuyến khích chuyển hướng vào chiếc đĩa.

Chiếc đĩa bị sứt mẻ gỉ sét nham nhở, trong ḷng là vài cọng rau thẫm màu lơng bơng giữa thứ nước xanh đục có váng vàng, thứ ǵ đó màu trắng nhăo nhoét ch́m dưới đáy, nó đoán là cơm nấu nhừ bét. Nó cứ nh́n chằm chằm thứ không rơ có nên gọi là thức ăn không, chỉ khi giọng khản đặc chán chường cất lên mới làm nó sửng sốt ngẩng phắt:

- Tao cũng nếm cái kiểu tra khảo cực h́nh của lũ chó cai ngục rồi. Bây ráng ăn đặng có sức… ăn đ̣n tiếp – Ông lăo cười, nghe chua chát đau đớn lắm.

Nó trợn tṛn mắt, miệng há hốc v́ hiểu được lời ông lăo. Lần đầu tiên bị ném vào nơi lạ hoắc, Kiyose mới được nghe lại tiếng nói thân quen. Quên cả cơn đói và cái sốt hầm hập đang toả ra khắp người do các vết thương gây ra, nó mon men đến gần ông lăo:

- Ông hiểu con nói ǵ à? – Kiyose rụt rè hỏi – Con nói, ông hiểu không? Hiểu không ông?

- Hiểu chứ bây! Làm gia nô cho một gia đ́nh người Nhật hơn ba mươi năm, không hiểu th́ có nước ra đường ăn cám mà sống.

Tim nó đánh lô tô trong lồng ngực, hơi thở dồn dập, nước mắt nước mũi tèm nhem nhiễu cả vào miệng; nó vui mừng lay lay tay ông lăo, bỏ qua cái mùi giống nước cống bị cơn mưa dậy mùi lên ở người ông lăo:
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
kokubu karin
Member Avatar
Thành viên chính thức
- Ông ơi! Ông giúp con với – Cái nắm tay làm Kiyose mở tṛn mắt, tay ông lăo quá gầy, xương xẩu khẳng khiu cùng lớp da nhăn nheo thô ráp của người già làm nó ngỡ ngàng.

Nó bắt đầu kể việc trốn thằng Koujii, việc xảy ra trên thuyền và tỉnh lại đă thấy bản thân trong đây. Nghe xong ông lăo chỉ cười khùng khục, tiếng cười đục đến mức Kiyose như đang nghe hai thanh gỗ chà xát vào nhau, nghe rin rít khó chịu:

- Đây là Thanh Đảo. Tao nghĩ lúc bây ngủ trong thùng gỗ, bị chuyển lên thuyền chở hàng mà không biết. C̣n v́ sao bây cũng vào tù th́ chịu. Bây đợi chút nữa, bọn chó ai ngục lôi bây đi tra khảo, lúc đấy biết nguyên do thôi. Ờ, bây chỉ nói được tiếng Nhật thôi nhỉ, tao quên…

- Tù??? Ông nói con trong tù? – Kiyose bấn loạn hỏi khi ông lăo cứ cười rinh rích, nước mắt trào ra nhiều đến mức mắt nó bắt đầu sưng – Con có làm ǵ đâu mà bị bỏ tù? Con không làm ǵ hết mà. Con không có…

- Cần ǵ phải làm ǵ mới đi tù. Như tao đây, phục vụ như con chó cun cút ngày đêm cho người Nhật cũng vào tù thôi bây; hay như thằng nhỏ kia – Ông lăo chỉ vào đống bùi nhùi co quắp mà năy giờ nó dựa vào chuyển động thoi thóp của lồng ngực nên biết cơ thể đó vẫn c̣n sống, rồi ông hất hàm nói thản nhiên đến lạnh người – Nó cũng chả làm ǵ ngoài việc lẻn lên thuyền buôn để kiếm thức ăn, để xem thó được cái ǵ đem bán mà có tiền nuôi thân, rồi cũng ăn cơm tù đấy con… Cái thời này, v́ miếng ăn mà đi ăn cắp, rồi cũng v́ miếng ăn mà vào tù ra tội. Ở đây cũng được ăn đấy, nhưng thức ăn cho chó của bọn chức quyền có khi c̣n ngon hơn cho những kẻ thân cô thế cô.

Ông lăo quay về chủ đề:

- Bây ăn đi! Lấy sức mà sống tiếp. Dù tao chưa thấy đứa con nít trạc tuổi bây vào đây mà sống nổi ba tháng, nhưng cũng cố lên con à.

Nghe giọng đều đều b́nh thản của ông lăo, nó hoảng sợ, miệng mấp máy:

- Ông cứu con với… Con không muốn ở đây. Con muốn về với mẹ… hu hu huu huu..uu … huu… con nhớ mẹ… huu hu hu… con ghét cái nơi hôi hám này. Ghét mấy ông hay dùng roi dùng gậy đánh con… hu hu… - Nó dập đầu xuống đất van xin ông lăo, trong mắt đưa trẻ chín tuổi th́ người trước mặt không khác ǵ vị thánh. Ông ta hiểu chuyện, là người lớn, hiểu nó nói ǵ, vậy chắc chắn ông cũng biết luôn lối ra – Con van ông. Con lạy ông. Con muốn về với mẹ, ông giúp con thoát khỏi đây đi. Con không muốn ngồi tù. Con không muốn.

Đáp lại hàng nước mắt cùng giọng nức nở van xin của nó chỉ là lời nhắc nhở nhẹ tênh:

- Bây không ăn, chút thằng A Tam lấy mất phần, tao kệ à – Ông lăo hất hàm vào thằng nhóc nằm co ro vùi ḿnh giữa đống rơm nát.

- Ông giúp con ra khỏi đây, rồi con sẽ ăn. Ông chỉ cho con đi – Nó thôi vái lạy, ngước lên cùng ánh mắt chờ đợi. Dưới ánh sáng leo lắc của ngọn đuốc, đôi mắt biết nói trở nên long lanh hy vọng giữa những hạt nước đọng lại khoé mắt.

Ông lăo không đáp, đẩy khẽ đĩa thức ăn vào gần nó rồi bỏ về góc buồng_nơi ánh sáng của ngọn đuốc không với tới. Hành động đó không khác ǵ d́m chết hy vọng của đứa trẻ, nó hất đổ chiếc đĩa, muốn lao vào đánh người đàn ông lạnh lùng cho đỡ tức, nhưng cơ thể lại ngồi im rồi oà khóc tức tưởi.

Tiếng khóc vang vọng dọc hành lang tối đen như mực, dội lên các bức tường lạnh lẽo âm u, bật ngược trở lại mang theo bầu không khí ai oán tích tụ lâu ngày. Bất chợt những tiếng rên rỉ của các cung bậc khác nhau rộ lên tạo thành bản hoà tấu năo nề tang thương. Nó nhận ra những tiếng khóc rền rỉ này giống y lần nó bị giải đi dọc hành lang hai bên có các buồng giam liền kề. Giờ nó hiểu ai đang khóc cùng nó.

Họ là tù nhân như nó, nhưng nó khóc v́ nhớ mẹ, v́ uất ức khi bị dập tắt hy vọng mong manh, c̣n họ? Họ cũng v́ oan mà khóc? V́ nhớ gia đ́nh người thân? Hay chỉ đơn giản khi có tiếng khóc mở đầu cho khúc ai oán số phận bi thương th́ họ đơn thuần là hợp tấu như một thói quen? Như một phản xạ để nói rằng: họ chưa hoàn toàn chai sạn cảm xúc, dù quanh năm ngập ngụa trong bạn tối hôi hám không ánh sáng mặt trời?








********************








Sau lần nói chuyện duy nhất với ông lăo, Kiyose biết ông nói đúng. Từ khi bị vứt vào tù không rơ nguyên do, nó ăn được bao nhiêu nôn ra bằng hết bởi các trận đ̣n của lũ cai ngục ác độc. Họ đánh nó không thương tiếc, tra khảo việc ǵ đó mà nó không tài nào hiểu, dù Kiyose có kể lại với ông lăo nhưng bất đồng ngôn ngữ đă gây khó khăn cho việc tường thuật mọi lời quát thét ra lệnh.

Bị nhốt vào ngục, dăm ba ngày là giải đi tra khảo, các vết thương chưa lành lại bị đánh tiếp; đôi chỗ không kịp liền da đă loét ra khiến máu, mủ vàng trộn lẫn mồ hôi nhức buốt tận xương. Họ đánh nhiều dă man đến mức cơ thể c̣m nhom bé xíu của nó mụ mị đầu óc, muốn phát điên bởi các cơn đau mà vẫn không được buông tha.

Hai người cùng buồng nh́n mọi việc xảy ra cho nó theo kiểu việc đấy hiển nhiên phải vậy. Lâu dần cơ thể c̣i cọc của nó bắt đầu điều tiết cho chai sạn với các đợt tra tấn, nó không c̣n bỏ bất kỳ bữa ăn lơng bơng nước nào, chiếc đĩa sắt luôn sạch bạn khiến tinh thần cũng đỡ hơn nhiều. Cơ thể khi quen dần với t́nh trạng bi đát của các cơn đau khắp ḿnh mẩy, không c̣n những giọt nước mắt nhớ mẹ, tan dần nỗi sợ hăi của sự cô độc khi ở quá lâu trong bạn tối, th́ tinh thần cũng phấn chấn hơn, t́m đến những hy vọng thoát khỏi chốn lao tù để mà sống ngày nào tốt ngày đó.

- Bây ăn đi chứ - Ông lăo nói giọng không vui không buồn - Lần này hơn tháng trời tụi cai ngục mới t́m bây. Tao đoán tụi nó cũng chán tṛ tra khảo một người lúc nào cũng nói thứ tiếng khó hiểu. Chắc phải lâu lắm mới có đợt tiếp. Vậy càng tốt! Bây khoẻ c̣n có sức phụ tao chớ.

Nó nh́n ông lăo chằm chằm, rồi quay về phần ăn của ḿnh. Nó quá bé, chưa đủ hiểu biết để tự lập trước mọi t́nh huống, nên chỉ cần bên cạnh có người lớn, nhất là người duy nhất tṛ chuyện được với nó th́ bảo ǵ nó cũng nghe, miễn giúp nó thoát khỏi nơi khủng khiếp này.

Theo lời ông lăo, nó bị nhốt vào đây hơn ba tháng. Buồng giam này tận cùng sâu nhất trong ngục, cách vài buồng mới có thêm tù nhân. Ông lăo ở đây khoảng tám năm, ngày qua ngày chứng kiến từng người không chết dần chết ṃn v́ tra tấn, cũng chết v́ đói rét bệnh tật. Sau khi bỏ phí quá nhiều thời gian để than văn kêu oan như những kẻ khác, ông lăo chợt tỉnh: muốn sống chỉ có tự ḿnh cứu ḿnh, đừng trông mong việc quan lại hay bọn chức quyền xem xét đến lũ tù nhân không người thân gia quyến.

Ông lăo quan sát và điều tra tất cả mọi thứ xảy ra xung quanh thông qua lỗ thông gió bé xíu trông ra viện cô nhi nghèo khổ ngay phía sau trại giam. Cách đây hai năm ông lăo bắt đầu đào một đường hầm dẫn về khu vệ sinh của cô nhi viện. Do sức khoẻ ngày suy yếu, do đất đào lên chỉ thỉnh thoảng lén đổ qua lỗ thông gió, lại vừa lén lút đào đường hầm vừa phải canh chừng lính canh đi tuần hoặc những tù nhân sát vách tố cáo, nên mất hai năm mà mới đào được hơn nửa. Ông lăo cũng tính toán kỹ càng hướng đi của đường hầm đâm thẳng ra phía sau viện cô nhi_nơi ít người lui tới để khi có cơ hội thoát sẽ không gặp bất trắc.

Từ lúc nó đến, việc đào đường hầm ngưng lại bởi mấy tên lính thường xuyên xuất hiện giải nó đi tra khảo, ông lăo không dám dời chỗ ngồi có cái hốc thông xuống đường hầm được nguỵ trang che chắn bởi chiếc chăn rách tơi tả vun cao thành đống.

Tuy nhiên, thời gian gần đây nó đă có thể thể phụ giúp bằng việc luân phiên với ông lăo xuống đào đất bằng miếng bát vỡ mà có lần nó giả vờ ngă chúi nhủi gần một buồng giam trên đường từ pḥng tra khảo quay về buồng giam, để nhanh tay thủ miếng bát vỡ quấn vào cạp quần. May là ngục tối nên hai tên lính không phát hiện, nó chỉ phải trả giá bằng mấy cái khảo lên lưng.

Thời gian cứ thế trôi, mới đầu nó khóc nhiều, hoặc v́ nhớ mẹ nhớ ông Sugusi hoặc v́ các vết thương mưng mủ nhức buốt hoặc v́ sợ hăi bởi các cơn ác mộng, về sau nó dành phần lớn sức khoẻ c̣n lại để cùng ông lăo tự cứu bản thân. Thời gian để khóc hay để sợ cũng không c̣n khi bị vứt vào chốn ngục tù. Người ta ngoài cách lao vào thứ ánh sáng có thể mở ra con đường sống, dù ánh sáng đó vô cùng chập chờn tắt bất kỳ lúc nào, th́ vẫn phải bám víu, vẫn cố giữ lấy mà hy vọng sống tiếp. Nó muốn thoát khỏi đây để gặp mẹ, gặp ông Sugusi, muốn thấy nụ cười của người thân duy nhất, muốn nói với mẹ lời xin lỗi v́ bao lây nay làm mẹ lo lắng bởi sự mất tích đột ngột, muốn nói hàng vạn lần rằng nó yêu mẹ nhiều lắm.

Mẹ là điểm sáng cuối đường hầm, nó muốn được ở bên điểm sáng đó, nó không thích sẽ như thằng nhóc luôn nằm ủ rũ tựa xác chết lúc nào cũng lẩn tránh sự thân thiện làm quen của nó.

Sống trong ngục hơn năm nay, Kiyose ngoài việc quen dần các đợt tra tấn sống dở chết dở khiến cơ thể thân thuộc hơn với các vết thương, ngoài việc gan lỳ nài nỉ ông lăo dạy nó ngôn ngữ ở đây_được chấp nhận sau hai tháng van xin, th́ c̣n việc ráng bắt chuyện với thằng nhóc hơn nó bốn tuổi cũng khá quan trọng.

A Tam mồ côi bố từ nhỏ, sống với mẹ đến bẩy tuổi th́ bà chết bởi bệnh dịch như bao người nghèo khổ khác. Từ đó A Tam sống lay lắt qua ngày bằng tṛ móc túi và ăn xin khắp đầu đường xó chợ, từ bến xe đến các bến thuyền lớn. Lần Kiyose nh́n thấy A Tam bị đánh là do A Tam lẻn lên thuyền mong kiếm chác thứ ǵ quư báu th́ bị bắt và tống vào đây. Mắt A Tam lúc nào cũng nhắm kín, xung quanh thâm đen do máu khô lại thành ghèn, nh́n rất ghê, đây là nguyên do làm thằng nhóc sợ mọi sự va chạm xung quanh, nửa đêm hay lảm nhảm khóc lóc. Ở Kiyose c̣n một thứ khiến A Tam không muốn gần, đó là lúc đầu nó không thể nói chuyện cùng một ngôn ngữ. Nhưng dù ông lăo dạy Kiyose nói khá thạo tiếng Quảng Đông, A Tam vẫn ghê sợ nó ra mặt.

Sau mười lần ráng làm thân, kết quả thu về chỉ là bốn cái đạp vào bụng cùng vài tiếng hét hoảng sợ, nó nổi điên có bận tính đánh thằng khóc khó chịu cho hả giận. Nhưng ông lăo can ngăn đúng lúc.

Cùng bị giam vào đây hơn năm, Kiyose chỉ muốn có bạn bè, mà cũng hy vọng thằng nhóc không cô đơn, muốn cả hai cùng hợp sức giúp ông lăo thoát khỏi đây, vậy mà cứ bị hắt hủi. Ông lăo tuy nói chuyện được với nó, nhưng ông già rồi, tính lại lầm ĺ, không thích nó huyên thuyên về nhà bếp cũ, về vườn hoa đủ màu của lăo gia, về ông Sugusi luôn lén cho nó bánh bao; nên trong ngục tối có người trạc tuổi bao giờ cũng an ủi hơn.

Nó ức lắm, v́ thái độ của A Tam khiến nó tủi thân như đang nh́n thấy vẻ mặt khinh bỉ của thằng Koujii. Làm người giúp việc, nó đă không có bạn chỉ v́ nó sinh ra không có bố, vậy mà làm tù nhân nó cũng không có bạn bởi ban đầu chỉ nói được tiếng mẹ đẻ.

Kiyose vẫn tưởng t́nh bạn vun trồng từ một phía sẽ măi măi không thành, vậy mà t́nh cờ một lần nó sốt mê man_hậu quả của những bữa ăn ít ỏi và các vết thương lâu ngày tích tụ lại tạo thành. Hôm đó Kiyose cầm chiếc đĩa lèo tèo vài cọng rau sẫm màu thêm ít cơm nhăo trộn lẫn thứ ǵ đó màu nâu hơi mặn lại chua chua, tay bốc lên miệng nhai rệu rạo. Không rơ v́ quá mệt hay v́ sự yếu đuối của đứa nhóc mười tuổi mà nước mắt nó trào ra tủi thân. Nó cứ mặc kệ nước mắt nước mũi nhiễu hết vào đĩa, tay bốc theo quán tính đưa lên miệng để ngăn tiếng nấc uất nghẹn. Càng cố ḱm càng khó thở, cuối cùng mọi thứ trong bụng, dù chỉ là chút nước cũng trôi ngược lên cổ họng, nôn thốc nôn tháo ra đắng nghét. Nó nằm gục trên sàn, thở dốc, mặt lem nhem những thứ vừa nôn có mùi chua chua. Tiếng nấc vỡ ra, nó khóc tu tu như đứa trẻ. Tiếng khóc trong vắt buông rơi trên sàn đá khô cứng bẩn thỉu nghe tang thương bất lực. Khóc v́ nhớ mẹ, nhớ căn bếp với thật nhiều bát đĩa chưa rửa, nó khóc v́ thầm ước ao được đánh đổi rửa gấp mười, mười lăm lần đống bát đĩa cao ngất nghểu để thoát khỏi đây nó cũng bằng ḷng. Khóc v́ không rơ bản thân đă làm ǵ mà phải chịu sự đày ải khốn cùng. Khóc v́ mọi sợ hăi dồn nén lâu nay. Nó khóc nhiều đến mức lịm dần vào giấc ngủ không tạo nổi một giấc mơ.

Khi tỉnh lại th́ phát hiện cơ thể đang nằm cạnh A Tam, tay thằng này vắt ngang bụng nó thật dịu dàng, những ngón tay gầy gộc đan vào tay nó vừa khít. Trong bạn tối chập choạng, chỉ có cây đuốc phía xa cùng ráng chiều hắt từ lỗ thông gió vẳng lại ánh sáng nhờ nhờ, nó kẽ đưa tay chạm vào khuôn mặt lúc nào cũng bị giấu kín dưới mái tóc bẩn như giẻ lau của A Tam, sờ nhẹ kiếm t́m sự ấm áp hơi người. Kiyose biết A Tam đă khóc, g̣ má thằng này vẫn c̣n ướt nước. A Tam cựa nhẹ, mặt dụi dụi vào tóc nó khiến nó nhận ra sau một năm nhốt chung buồng giam, Kiyose tuy vẫn gầy g̣ xanh xao nhưng lại cao lên một chút, giờ đứng ngang ngang với A Tam rồi. Hơi thở của A Tam phả nhẹ vào tai, nó nhột nhột tính đẩy thằng này ra, rồi bất chợt khựng người khi phát hiện cả hai đứa đều trần truồng.

Bộ quần áo rách tả tơi của hai đứa đắp ngang hông, chân A Tam xen kẽ với chân nó, lồng vào nhau sát đến mức nó cảm nhận được da thịt thằng này thật ấm. Nó hơi hoảng, nửa muốn đẩy thằng con trai đang ôm nó ngủ ngon lành, nửa muốn giữ nguyên t́nh trạng không hay này.

- Bây đêm qua sốt, thời tiết về đêm ngày càng lạnh nên thằng nhỏ dùng thân nhiệt sưởi ấm cho bây đó - Tiếng thờ ơ giải thích cho t́nh trạng kỳ cục của hai đứa – May là tao nghĩ ra cách này, chứ không bây đă về chầu ông bà rồi.

Không rơ lư do ǵ mà nó không dám ngước lên nh́n ông lăo đang ngồi dựa tường, chỉ biết rằng mặt nó đỏ lên một cách bất thường. A Tam th́ vẫn thản nhiên ngủ, vẫn đều đều thả từng hơi thở êm dịu vào tai nó đến là dễ ghét. Nó nhắm mắt lại, che giấu khuôn mặt đỏ ửng mà quên rằng bạn tối là bạn đồng hành hữu hiệu; tảng lờ ông lăo và vin vào việc bản thân vẫn c̣n yếu, hơi sốt để tiếp tục được A Tam ôm ngủ.

Sau lần đó, A Tam tuy không tránh né theo kiểu thô bạo bằng vài cái đạp mỗi lần nó đến gần, cũng không tỏ ra quá thân thiện. A Tam cho Kiyose ngồi gần, để mặc nó huyên thuyên kể đủ thứ chuyện về cuộc sống trước đây bằng giọng ngọng nghịu dễ thương; đôi khi thằng này cũng chạm nhẹ lên chân nó khi nó khóc v́ nhớ mẹ, hoặc thỉnh thoảng chủ động nằm sát vào người nó mỗi lúc trời mưa to sấm chớp, hoặc vùi mặt thật sâu vào cổ nó hít hít vài cái những lần giật ḿnh thức giấc v́ tràng ho sù sụ của ông lăo rồi lại thiếp đi. Những cử chỉ có phần thân thiện của A Tam làm Kiyose vui lắm. Nó thấy như có thêm người anh trai, dù thằng này giờ chỉ cao bằng nó, cũng lười mở miệng tṛ chuyện, đa phần để nó tự lảm nhảm một ḿnh. Vậy cũng đủ hơi ấm của con người giữa ngục tối lạnh giá chỉ có chuột_sinh vật c̣n sống ngoài những tù nhân đă bị quên lăng.




****************








Theo sự tính toán kỹ lưỡng, ông lăo thảo kế hoạch lễ Nguyên Tiêu chính là thời điểm tốt nhất để vượt ngục vào buổi tối. Hôm đó là Hội Hoa Đăng, người dân túa ra đường xem đèn lồng, tham gia các cuộc thi đoán h́nh thù trên đèn lồng và thả đèn tại hồ gần đấy; việc càng đông vui nhộn nhịp càng thuận tiện lẩn ḿnh hoà vào ḍng người qua lại.

Do đường hầm đào ăn thông đến khu vệ sinh phía sau cô nhi viện, mỗi ngày mùi phân thối hoắc càng rơ ràng hơn. Đất ẩm dễ dào nhưng luôn bốc mùi đến nghẹt thở khiến ba ông cháu thường xuyên luân phiên trở ngược về buồng giam để hít thở không khí.

Chỉ c̣n ba ngày nữa là lễ Nguyên Tiêu, sự háo hức của cuộc sống tự do rơ rệt đến từng tấc đất khi đâu đó vọng lại tiếng người cười nói mơ hồ nửa thực nửa ảo. Gạt qua mùi xú uế nồng nặc, việc nỗ lực đào từng miếng đất không chỉ dựa vào mảnh bát vỡ, giờ đây Kiyose c̣n dùng cả những ngón tay chai sần sứt sẹo từng có thời gian tứa máu v́ bới đất để tự mở ra con đường thoát khỏi chốn ngục tù khổ nhục. Nó nghĩ đến mẹ, nghĩ đến khuôn mặt phúc hậu của ông Sugusi, nghĩ đến cảm giác tắm ḿnh dưới ánh sáng mặt trời chói chang là mọi mệt mỏi tan nhanh, dễ dàng thay vào đó nhiều thật nhiều hy vọng màu xanh.

- Chúng ta sắp tự do – Nó và A Tam đồng thanh rồi toe toét cười, tay giơ lên ám hiệu c̣n hai ngày nữa.

Giờ A Tam đă biết cười, biết vui lây niềm tin vượt ngục thành công nên thi thoảng ban phát vài câu đối thoại. Nó không đ̣i hỏi nhiều, vài từ cũng đủ khiến Kiyose rạng rỡ niềm vui.

- C̣n một ngày – Ông lăo xoa xoa đầu san sẻ niềm vui với nó, nhô đầu lên miệng hầm quan sát t́nh h́nh rồi kéo cành lá khô để nguỵ trang.

Ngồi bệt xuống nền đất ẩm ướt mùi khai thum thủm ảnh hưởng từ mấy buồng vệ sinh bên trên, ông lăo quay sang nó:

- Bây trở lên trển đi. Thằng Tam lại sốt v́ đêm qua thức canh gác, bị nhiễm lạnh. Khổ! Cái thằng trông thế mà yếu.

Đường hầm đă hoàn thành, miệng hầm được mở ra đúng như tính toán của ông lăo: ngay chóc lùm cây lá nhiều răng nhọn mọc sát phía sau các buồng vệ sinh của cô nhi viện. Chỗ này rất bẩn, mưa luôn gây lầy lội và mùi phân, mùi nước tiểu càng nồng nặc nên chỉ khi cần giải quyết nỗi buồn th́ mấy đứa nhóc mới chạy xuống xả rồi vọt đi ngay. Tuy không ai nhận ra trong lùm cây xum xuê lá có một âm mưu của những kẻ bị lăng quên chốn lao ngục nhưng ba người vẫn chia nhau canh gác tại miệng hầm để tránh các rủi ro không đáng có.

- Bây không nghe tao nói ǵ hả? Lên xem thằng Tam đỡ chưa?

Không để ông lăo nhắc lại, Kiyose vội vă quay về buồng giam. A Tam giờ không khác ǵ người thân của nó, một người bạn duy nhất nó có trong suốt mười một năm có mặt trên cuộc đời. A Tam tuy lầm ĺ ít nói, đôi lúc lạnh nhạt thờ ơ sự quan tâm lo lắng khiến nó buồn nhiều nhưng nó thực tâm quư A Tam. Kiyose không tưởng tượng nổi nếu mất đi người bạn này nó sẽ buồn đến mức nào.

A Tam nhiều tuổi hơn nó, vậy mà sức đề kháng kém; thời tiết hơi thay đổi là lại nằm rên hừ hừ. Trong ngục nhiều chuột chui rúc khắp nơi rất dễ lây bệnh, về đêm khí lạnh từ các bức tường ôm lấy không gian cũng dễ nhiễm lạnh. Mỗi lần vậy, nó lại dùng thân nhiệt sưởi ấm cho người bạn ốm yếu. Nó quen dần việc A Tam ôm nó ngủ đầy thân mật, đôi khi trong t́nh trạng không mảnh vải che thân, hoặc vùi mặt trong mớ tóc đen hôi ŕnh của nó hoặc rúc vào chiếc cổ toàn ghét bẩn lâu ngày chưa tắm. Kiyose cũng đón nhận khuôn mặt b́nh yên của A Tam khi hai đứa ngủ chung bên nhau như điều hiển nhiên, dù rằng một hai lần nó có thức giấc bởi cơn ác mộng của quá khứ nhơ nhớp do thằng Koujii gây ra.

A Tam đang nằm trên sàn đá khô cứng, chiếc chăn rách nhiều rận đắp ngang bụng giữ ấm, xung quanh cơ thể được chặn lại bởi đống rơm đă nát tơi tả. Thằng này nhoẻn cười khi thấy nó tḥ đầu khỏi cái hốc tối tăm, quá yếu nên nụ cười chỉ là cái giật giật của khoé miệng:

- T́nh h́nh vẫn ổn chứ?

Nó vật đầu “vẫn ổn” rồi ngồi xuống cạnh quan sát khuôn mặt gầy dơ xương. G̣ má thằng này hóp lại, môi khô nứt nẻ, trong ánh sáng ít ỏi toả ra từ cây đuốc, nó không biết làn da xạm là xanh nhợt hay vàng bệch. Đôi mắt lúc nào cũng thâm đen hướng về phía nó, không rơ thằng này c̣n nh́n thấy không, Kiyose không dám hỏi v́ sợ A Tam buồn.

Đang mải nghĩ vẩn vơ, nó hơi giật ḿnh v́ A Tam đặt tay lên đùi nó. Qua lớp vải nó biết bàn tay khô đét của thằng này khẽ run khi chuyển lên bụng nó, ngón tay đụng núm đồng xu bé xíu khi di chuyển lên cao đúng ngay chỗ áo rách lộ ra đầu ti bên trái, hơi nóng từ người thằng này toả ra làm nó cảm tưởng thứ ǵ đó lạnh buốt chạy dọc sống lưng vuốt thẳng lên gáy. Những ngón tay dừng lại chỗ vết cháy xém v́ thỏi sắt nung đỏ từ cuộc tra khảo trong năm đầu đến đây. A Tam vẫn thường mân mê vết cháy mỗi khi ôm nó ngủ, Kiyose không biết vết sẹo xấu xí từng một thời gây sốt cho nó có ǵ thú vị mà thằng này thích thú đến thế.

- Mày đừng ghét tao nhé - Giọng nói thều thào cắt ngang luồn suy nghĩ của Kiyose, đôi môi nứt nẻ cử động khó khăn.

- Em thích Tam nhất. Không bao giờ ghét Tam đâu.

- Nhưng tao không làm anh mày đâu đấy - Lời nói nhẹ tênh của A Tam làm nó chưng hửng.

- Th́ Tam là bạn em. Dù Tam hơn em bốn tuổi, không là anh th́ là bạn. Dễ ợt à!

- Tao chưa bao giờ coi mày là bạn.

- Ơ… - Nó nội vàng nắm chặt bàn tay đang mân mê ngực, miệng mếu máo – Tam giận ǵ em hả? Hay tại đêm qua Tam ngủ say nằm đè lên em, v́ khó thở và có cái ǵ đó cứng nhắc cứ chọc vào đùi nên em đẩy Tam ra; Tam giận v́ bị tỉnh giấc phải không? Em hứa lần sau không thế nữa. Tam khó ngủ muốn ôm hay làm ǵ em cũng được. Đừng ghét em mà! Em xin lỗi… Tam đừng giận…

- Tao không giận.

- Thế sao không chịu làm bạn em – Nó oà khóc. Cảm giác khi A Tam nói không coi nó là bạn, không chịu làm anh khiến nó đau lắm, nước mắt thi nhau rơi lă chă.

A Tam đan những ngón tay xương xẩu vào tay nó, thật vừa vặn:

- Mày đừng bao giờ rời bỏ tao nhé. Hứa đi!

Tuy không hài ḷng v́ A Tam chuyển đề tài, nó cũng gật đầu lia lịa như đứa trẻ ngoan:

- Vâng, Kiyose sẽ thích Tam suốt đời. Măi măi ở bên Tam, không bao giờ rời. Thoát khỏi đây, em đưa Tam về gặp mẹ nè, gặp ông Sugusi rồi cùng ăn bánh bao nè, rồi Tam phụ em chống lại thằng Koujii mỗi khi bị bắt nạt nè – Tay nó bị siết chặt hơn nhưng ấm áp lắm, nó cười làm nước mũi nhiễu vào miệng dù nước mắt đă ngưng – Em hứa đó! Tam yên tâm. Em thương Tam nhất!

A Tam không phản ứng, chỉ khẽ nhích người vào sát nó hơn. Kiyose lập lại câu hỏi cùng giọng háo hức:

- Tam chịu là bạn em rồi phải không Tam?

Câu hỏi ch́m trong tiếng chuột chít chít đâu đó ở các buồng giam kề bên. Kiyose không biết rằng, phải mười mấy năm nữa nó mới nhận được câu trả lời.









****************











- Không c̣n ai, giờ này mọi người đa phần tập trung tại hồ thả đèn – Ông lăo quay sang dặn ḍ lần cuối – Ra khỏi cổng, hai đứa nhớ bám theo tao, đừng để lạc, đứa nào chậm chạp bị rớt lại là tao không chờ đâu đấy.

- Vâng, tụi cháu nhớ!

- Ra cổng, rẽ phải đi ngược hướng tới hồ, đến bến tàu. Chúng ta sẽ lẻn lên tàu xuôi về phía Bắc tới Quảng Đông để tránh bọn lính, nhớ chưa?

Kiyose gật đầu rồi leo lên miệng hầm đầu tiên. Ông lăo đứng dưới đỡ A Tam, nó ở trên gồng sức kéo thằng này lên.

Đèn lồng treo khắp nơi trên cao sáng trưng nhưng viện cô nhi vắng tanh, bọn trẻ cũng đổ ra đường rước đèn tham gia lễ hội. V́ thế ba ông cháu lẻn ra cổng khá dễ, không ai bận tâm đến dáng khả nghi lén lút của một ông lăo và hai đứa nhóc dơ bẩn.

Hai năm liên tiếp không tiếp xúc với quá nhiều người, không được hít thở không khí của gió từ hồ vẳng lại, không được ngắm nhiều thứ vốn b́nh thường của cuộc sống, Kiyose gần như lặng đi khi vừa đặt chân khỏi cổng cô nhi viện. Cảnh tượng hiện ra trước mắt khiến nó đứng khựng lại, cơ thể căng lên nóng ran bởi từng luồng hân hoan vui sướng của tự do tràn ngập khắp châu thân, lan ra các đầu ngón tay tê tê. Nhà nào cũng có cây nêu trước cửa, treo đèn lồng ngũ sắc, có h́nh rồng, h́nh phượng, mười hai con giáp hoặc những nhân vật cổ trong truyền thuyết, trên trời lơ lửng vài chiếc đèn lồng với những câu ước nguyện viết thật nắn nót. Những việc này Kiyose học được từ ông lăo, các tập tục lễ tết hay các điều cần biết để có thể hiểu con người nơi đất khách quê người.

A Tam phải kéo tay nó chạy theo ông lăo mới làm nó bừng tỉnh khỏi sự choáng ngợp.

Để tránh lạc nhau, A Tam siết tay nó thật chặt. Hai đứa len lỏi giữa những người mặc trang phục lạ lẫm đủ sắc màu, mắt không rời tấm lưng ông lăo đang di chuyển nhanh thoăn thoắt phía trước.

Những con người lướt qua Kiyose cười nói rôm rả, nó hiểu hết mọi lời tṛ chuyện nhờ sự chỉ dạy tận t́nh của ông lăo nhưng giờ đây mọi giác quan của nó đều hướng về bến tàu mà ông lăo cùng A Tam bàn bạc lâu nay cho kế hoạch thoát thân. Một đám trẻ con gần hai mươi đứa trạc tuổi nó ăn mặc rách rưới từ phía trước vừa chạy vừa đùa nghịch tiến về phía nó. Đứa nhỏ nhất tay giơ cao xoay xoay chiếc đèn chấp vá bằng mấy màu khác nhau giữa đám bạn. Chỉ trong tích tắc cú va chạm, tay A Tam tuột ra, đám trẻ vẫn nhảy múa xung quanh đứa nhóc cầm đèn lồng, A Tam bị nuốt chửng bởi sự huyên náo cùng bài đồng ca vui nhộn.

- Không! A Tam! A Tam! – Nó hét lên bấn loạn. Bụng thót lại sợ hăi.

Trước khi nó lao trở ngược lại ḍng người đang đổ dồn về phía đám trẻ con đó, cứ như mọi người đều t́m đến cùng một địa điểm, th́ ông lăo đă xốc nách nó lôi đi:

- Không được quay lại. Đă hẹn nhau ở bến tàu, chắc chắn A Tam sẽ t́m được đường đến…

- KHÔNG! Cháu phải quay lại. Tam không thấy đường, Tam mới bớt sốt, sức yếu lắm. Tam sẽ không thể tự đến bến tàu. Bỏ cháu ra! Ông bỏ ra - Tiếng hét của nó tắt lịm bởi cái tát nổ đom đóm mắt.

- Có câm không thằng ngu – Ông lăo bị chặt miệng nó, tay c̣n lại lôi nó đi thô bạo - Thằng Tam không phải khờ giống bây, nó thừa tinh ranh để đến được bến tàu.

Cơ thể nó bước theo ông lăo, nước mắt ràn rụa khi bạn A Tam hoàn toàn mất hút giữa ḍng người đông đúc.

“Tam phải sống! Bắt buộc phải đến bến tàu! Em đă hứa ở bên Tam suốt đời. Tam không được phép làm em thất hứa. Tam không được phép”, Kiyose tự nhủ với ḷng.

Ḍng người vẫn nô nức đổ về hướng ngược lại với hành tŕnh của nó và ông lăo, không ai đoái hoài đến hai kẻ rách rưới bước nhanh đầu cúi gằm. Chỉ cần chú ư, người ta sẽ nhận ra đứa nhỏ lếch thếch bước sau, nước mắt nó đang rơi lă chă.

Những hạt lệ rơi xuống đường, không kịp chờ cơn mưa đến, đă bị phủ lên bởi các dấu chân vô t́nh.







Hết chương 2



@All: Mong các bạn góp ư những chỗ chưa được trong truyện.
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous)
DealsFor.me - The best sales, coupons, and discounts for you
« Previous Topic · (¯`·.º-:¦:-♥ Truyện ngắn - Tiểu thuyết ♥-:¦:-º.·´¯) · Next Topic »
Add Reply